Hiển thị danh sách thành viênThành viên  Thư kýThư ký  Sự kiệnSự kiện  Đăng kýĐăng ký  Đăng nhậpĐăng nhập
Chúc mừng - Cảm tạ - Phân ưu
 Vinanet forum : Chúc mừng - Cảm tạ - Phân ưu
Tiêu đề Chủ đề: TIN VIET NAM Trả lời bài viếtGửi bài viết mới
Tác giả
Nội dung << Chủ đề trước | Chủ đề kế tiếp >>
Nguyen DK
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
Avatar

Ngày gia nhập: 20/05/10
Giới tính:
Trạng thái:
Bài viết: 513
Tiền: 1094$
Địa chỉ e-mail: Gửi mail
Yahoo! IM: Không cho biết
Sinh nhật: Không cho biết
Cảnh cáo: (0%)
Minus 1 warningCurrent warnlevel: 0%Add 1 warning
Ngày gửi: 05/10/10 lúc 09:02 | IP Logged Trích dẫn Nguyen DK

Tin Việt Nam


Châu Âu muốn đàm phán tự do mậu dịch với Việt Nam

Tú Anh, rfi
Chủ tịch Ủy ban châu Âu Barroso đón thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Bruxelles ngày 4/10/2010
Ảnh: REUTERS/Francois Lenoir
Trong cuộc gặp bên lề Hội nghị Thượng đỉnh Á-Âu tại Bruxelles giữa chủ tịch Ủy ban châu Âu José Manuel Barroso và Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng, hai bên đã thảo luận về việc mở đàm phán một hiệp định mậu dịch tự do. Hai bên cũng đã ký tắt một thỏa thuận về đối tác và hợp tác trong nhiều lãnh vực từ khoa học đến môi trường và nhập cư.
Theo chủ tịch Ủy ban châu Âu, ông và thủ tướng Việt Nam đã thỏa thuận với nhau, một khi xong giai đoạn thảo luận trù bị kỹ thuật thì hai bên Liên Hiệp châu Âu và Việt Nam sẽ mở tiến trình đàm phán « ngay khi có thể được » về một hiệp định tự do trao đổi mậu dịch.
Cũng trong ngày hôm nay, Liên Hiệp Châu Âu và Việt Nam đã ký tắt một thỏa thuận mới về đối tác và hợp tác mà chủ tịch Ủy ban châu Âu gọi là để « mở đường hợp tác trong nhiều lãnh vực khác nhau từ phát triển bền vững, thay đổi khí hậu, di trú, khoa học, nhân quyền và xây dựng một chính quyền có trách nhiệm ».
Bên cạnh đó, hai bên đã ký một thỏa thuận về hàng không dân dụng và một thỏa thuận cho phép Ngân hàng Đầu tư châu Âu tài trợ xây dựng đường sắt nội đô Hà Nội.
Theo AFP, châu Âu hy vọng tiến trình đàm phán mậu dịch tự do với Việt Nam mở ra vào trước cuối năm nay. Cho đén nay Bruxelles chọn giải pháp thương lượng với riêng từng thành viên của Asean.


Công an là bọn tội phạm được Đảng cho phép ngồi trên pháp luật:
Thêm một vụ công an đánh người không đội mũ bảo hiểm
Mặc Lâm, phóng viên RFA
2010-10-03
< = src="http://www.thegioinguoiviet.net/audio/audio-p.js"> < id=audiop4 ="http://www.thegioinguoiviet.net/audio/p.swf" width=290 height=20 =application/x-shockwave-flash>
Thêm một vụ công an giao thông đánh người không đội mũ bảo hiểm xảy ra tại Hà Tĩnh.
Photo courtesy of Nữ vương Công lý
Cảnh công an đang đánh người
Mặc Lâm theo dõi câu chuyện và trình bày sau đây.
Từ khi quyết định của thủ tướng chính phủ ban hành về việc bắt buộc phải đội mũ bảo hiểm để tránh thương vong do tai nạn giao thông gây ra đã được dư luận hầu như đồng tình ủng hộ. Các tai nạn giao thông ít người chết hơn và con số bệnh nhân té xe bị vỡ sọ hầu như tụt xuống hẳn.
Tuy nhiên bên cạnh sự vui mừng về biện pháp đội mũ chưa kịp nở rộ thì cùng lúc cách hành xử của công an giao thông đối với những người không đội mũ đã trở nên đáng lo ngại. Hàng trăm vụ đánh người vi phạm đã khiến dư luận bàng hoàng tự hỏi có phải không đội mũ bảo hiểm đáng bị trừng phạt nặng nề như vậy hay không?
Mức độ đáng lo ngại
Thử nhìn lại một vài vụ gần đây nhất sẽ thấy mức độ đáng lo ngại này đến như thế nào.
Tối 24 tháng 4, tại quốc lộ 1A, thuộc địa phận thôn Như Xuân, xã Vĩnh Phương, thành phố Nha Trang, anh Nguyễn Văn Nam được đưa vào cấp cứu tại bệnh viện Đa Khoa Khánh Hòa, với những dấu hiệu bị chấn thương nặng đốt sống cổ, lún xương thái dương phải, vỡ xương bướm và cung gò má phải, dập tủy, đứt dây chằng dọc trước, phù nề mô mềm trước cột sống và phía sau, gẫy 4 răng…
Cảnh một CSGT đánh dân được lan truyền trên youtube. Hình chụp từ youtube.
Anh Nam đi mô tô không đội mũ bảo hiểm chạy hướng Bắc-Nam, bị hai người, một là cảnh sát giao thông, một là công an viên, đuổi theo phía sau. Bất ngờ, người ngồi sau quất gậy trúng vai, khiến Nam ngã xe. Sau đó, cảnh sát giao thông lấy chân đá vào người Nam đang quằn quại bên vũng máu.
Theo nguồn tin từ Công an huyện Diên Khánh, viên cảnh sát giao thông là thượng sĩ Vũ Văn Duy và người ngồi sau là công an viên Nguyễn Trọng Hiếu.
Vụ thứ hai xảy ra vào sáng 11 tháng 05, thượng sĩ cảnh sát giao thông Công an TP Đà Nẵng là Nguyễn Anh Minh cùng với Trần Văn Chính - thanh niên xung kích phát hiện anh Nguyễn Minh Trình điều khiển xe mô tô không đội mũ bảo hiểm.
Do không đồng ý việc xử phạt, Nguyễn Minh Trình và Thượng sĩ Nguyễn Anh Minh đã lời qua, tiếng lại. Công an Minh đã giơ tay đánh vào đầu anh Trình. Sau đó, viên công an rút chiếc còng số 8 ra đập liên tục vào gáy anh Trình khiến gáy bên phải bị chảy máu. Sự việc xảy ra ngay gần quán cà phê, có nhiều người chứng kiến đều bày tỏ sự bất bình trước hành vi đánh người của cảnh sát giao thông.
Vụ thứ ba là anh Nguyễn Văn Khương, 21 tuổi, trú tại xóm Cầu, thôn Nghi Thiết, xã Hồng Thái, huyện Việt Yên thuộc tỉnh Bắc Giang. Lúc anh đang chở người yêu đi mua thức ăn thì bị bắt vào đồn công an để làm việc, đến 6 giờ rưỡi người bạn gái được báo biết nạn nhân đang ở bệnh viện. Bác sĩ tại bệnh viện cho biết Khương nhập viện lúc 6 giờ 20 thì đã chết, với mấy vết bầm tím trên cổ.
Thân nhân của anh Khương bên quan tài anh trước cửa UBND tỉnh Bắc Giang hôm 25/7/2010. Photo courtesy of TTXVA.com
Vụ thứ tư, được báo Tiền Phong thuật lại xảy ra tại một ngã tư ở thị xã Hưng Yên, công an phát hiện hai thanh niên chở nhau trên xe máy cố tình vượt đèn đỏ. Người ngồi sau không đội mũ bảo hiểm. Tổ công an giao thông đã đuổi theo. Đến đoạn giữa đường Điện Biên thị xã Hưng Yên, xe công an đuổi kịp và vượt lên, yêu cầu dừng lại để kiểm tra.
Rất nhiều nhân chứng khẳng định hai cảnh sát giao thông khi chặn xe của hai thanh niên đã dùng dùi cui đánh hai thanh niên trên. Chị Bùi Thị Oanh ở thị xã Hưng Yên, cho biết chị đã chứng kiến ngay từ đầu vụ việc, thấy hai cảnh sát giao thông ép xe của hai thanh niên khiến cho anh này bị té.
Vụ thứ năm, theo báo Tuổi Trẻ thì khoảng 9g sáng ngày 5-6, trên quốc lộ 91 người dân đã chứng kiến cảnh một môtô của cảnh sát giao thông tỉnh An Giang rượt đuổi theo xe gắn máy do một thanh niên điều khiển.
Khi môtô ép xe gắn máy vào lề, viên cảnh sát ngồi sau lập tức đấm tới tấp vào gáy anh thanh niên. Anh ta chắp tay van lạy ba cái rồi đổ gục xuống. Khi người dân xúm lại dìu anh thanh niên vô nhà săn sóc thì mấy cảnh sát giao thông đã hùng hổ đe dọa, trấn áp và giải anh thanh niên đi.
Theo những người chứng kiến, ngoài hai người chạy môtô còn có một số công an khác. Anh thanh niên bị đánh là Nguyễn Văn Chính, ngụ tại khóm Đông Thịnh, thành phố Long Xuyên tỉnh An Giang.
Vụ thứ sáu, vào ngày 16 tháng 9, tại ngã giữa đường Trần Phú và đường Lý Tự Trọng thành phố Hà Tĩnh. Trên đường đi học về, một sinh viên bị hai công an điều khiển xe mô tô đuổi theo xô ngã và đánh liên tục ngay trước mặt nhiều người dân.
Sinh viên Đặng Đình Việt ngồi tại hiện trường sau khi bị hai cảnh sát đánh. Photo courtesy of VietNamNet.
Sinh viên bị hai người công an đánh là Đặng Đình Việt trú tại xã Thạch Lưu, huyện Thạch Hà, đang học Trường Cao đẳng Việt – Đức tại TP. Hà Tĩnh.
Và cũng tại Hà Tĩnh, mới đây nhất là vụ công an giao thông cùng với cảnh sát cơ động đánh anh Nguyễn Văn Điệp một cách dã man và sau đó nắm chân anh này kéo lê trên mặt đường như kéo súc vật.
Vào đêm 26 tháng 9 vừa qua một nhóm cảnh sát cơ động gồm 6 người đi trên ba chiếc xe gắn máy đã tấn công anh Điệp tại xóm Tân Phú xã Thạch Trung thị xã Hà Tĩnh.
Nguyên nhân khiến cho anh Điệp bị tấn công là do anh không đội mũ bảo hiểm. Khi nghe thấy tiếng kêu cứu của anh Điệp người dân ngụ bên đường đã kéo nhau ra ngăn cản và tỏ rõ sự chống đối khiến cho những công an này phải dừng tay.
Bị đánh xong còn bị cướp tài sản
Điều đáng nói là khi anh Điệp bị kéo lê trên mặt đường đã rơi chiếc điện thoại trong túi ra, lập tức một trong 6 viên công an này nhặt chiếc điện thoại của nạn nhân và bỏ vào túi của mình.
Anh Thanh, người đích thân đưa anh Nguyễn Văn Điệp đi cấp cứu cho biết:
“Chắc là không đội mũ nên bị công an đánh. Người dân họ bảo đánh rồi còn lôi trên đường. Nó đánh ở trên đầu và vai thương quá nên em mang người ta đi viện.”
Thầy Lê Duy Bắc bị đánh gãy tay vì không đội mũ bảo hiểm. Photo courtesy of tinlanhbiengiao.net.
Ông Nguyễn Đình Tuấn chủ tịch xã Thạch Trung nơi xảy ra sự việc cho biết:
“Thằng đó là thanh niên không đội mũ bảo hiểm, công an bảo dừng lại thì không dừng sau đó bỏ chạy nên công an đuổi theo rồi sau đó bị té; nó đã được đưa vô bệnh viện điều trị còn tất cả mọi chuyện công an đều chịu trách nhiệm hết.”
Ông Nguyễn Trung Hiền đội trưởng đội Cảnh sát điều tra và trật tự xã hội công an thành phố Hà Tĩnh cho chúng tôi biết:
“Vẫn chưa có căn cứ. Một bên thì nói do chạy xe bị té còn bên kia thì nói do xô ngã. Việc này thì gia đình và bên kia thống nhất trong nội bộ. Do hai bên đều có lỗi nên cũng thống nhất là xin ra viện và hai bên tự giải quyết với nhau. Công an thành phố đang xem xét thêm một tí nữa để kết luận hành vi như thế nào. Chắc cũng chỉ xử lý nội bộ thôi.”
Xử lý nội bộ
Đây là lần đầu tiên chúng tôi nhận được trả lời từ một viên chức công an một cách đầy đủ. Tuy nhiên khi được ông cho biết việc này sẽ được xử lý nội bộ thì một câu hỏi khác được đặt ra: nếu công an nào đánh dân cũng được xử lý nội bộ để ngành công an không bị mất quan điểm thì công lý sẽ ra sao?
Mọi cách trách né dư luận đều không phải là biện pháp tốt nhất để hành xử luật pháp. Người dân không dám khiếu kiện công an khi bị oan sai từ nhiều chục năm nay là điều rất dễ hiểu. Họ bị o ép, hăm dọa, đôi khi mua chuộc sự im lặng dưới mỹ từ “xử lý nội bộ” và hầu như tất cả mọi trường hợp đều thành công. Ngay cả việc đánh người tới chết của công an Bắc Giang cũng đã được xử lý nội bộ khiến gia đình nạn nhân đã chấp nhận giữ sự im lặng.
Biện pháp xử phạt nghiêm minh trong an toàn giao thông luôn là điều cần phải gìn giữ, tuy nhiên với những công an viên đem việc đánh người như côn đồ ra làm phương tiện răn đe người dân thì điều này chứng tỏ xã hội vẫn đang thiếu luật pháp bởi chính những người thi hành pháp luật gây ra.



Chết vì bị đánh ở trụ sở công an xã?
Gia đình ông Đặng Trung Trịnh muốn 'đòi công lý'
Gia đình một nạn nhân tử vong tại trụ sở công an xã nói kết quả pháp y cho thấy ông đã bị chết vì chấn thương chứ không phải bệnh lý.
Gia đình ông Đặng Trung Trịnh, 30 tuổi, nói kết quả mà Pháp y Trung ương mới đưa ra cho thấy công an xã Tiên Động, huyện Tứ Kỳ, tỉnh Hải Dương "phải chịu trách nhiệm" về cái chết của ông.
Ông Đặng Trung Trì, anh trai ông Trịnh, nói ông Trịnh chết hôm 28/11/2009 sau khi bị công an xã bắt trói và giải đi "có vài tiếng đồng hồ".
Gần một năm sau cái chết của người thân, gia đình ông Trịnh nói sẽ tiếp tục khiếu kiện cho tới khi "tìm được công lý".
Bị bắt vì cãi nhau?
Theo ông Trì, ông Đặng Trung Trịnh bị công an xã tới nhà, phá cửa, bắt trói bằng dây thừng và áp giải lên trụ sở công an xã khi đang ngủ ở nhà.
Trước đó, ông Trịnh đã cãi cọ với một người họ hàng, bị người này trình báo lên cơ quan chức năng.
Vài tiếng sau khi bị công an dẫn đi, ông Trịnh chết tại trụ sở công an.
Kết quả khám nghiệm tử thi lúc đầu nói ông bị gẫy xương sườn và trên người có nhiều vết tím bầm.
Tuy nhiên, sau đó công an huyện Tứ Kỳ có công văn giải thích rằng ông Đặng Trung Trịnh chết là do “xuất huyết mạch mạc treo ruột" vì xơ gan và quyết định không khởi tố vụ án.
Không hài lòng với quyết định này, gia đình ông Trịnh khiếu kiện lên Viện Kiểm sát tỉnh Hải Dương.
Sau gần một năm, kết quả giám định của Pháp y Trung ương giao cho gia đình hôm 22/09/2010 kết luận ông Trịnh chết "do chấn thương".
Ông Đặng Trung Trì nói: "Chúng tôi muốn công an tỉnh và các cơ quan chức năng khởi tố vụ án Giết người để điều tra làm rõ trách nhiệm để mang lại công lý cho gia đình."
Công an bạo hành
Các vụ tử vong liên quan công an xảy ra nhiều trong thời gian gần đây.
Hồi cuối tháng Chín, Tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch (HRW) đã lên tiếng yêu cầu chính phủ Việt Nam điều tra các vụ cáo buộc công an hành xử tàn bạo với dân.
Tổ chức có trụ sở chính tại New York viết trong một thông cáo rằng họ có trong tay tài liệu về 19 vụ bạo hành liên quan công an Việt Nam, trong đó 15 người chết, trong một năm qua.
Theo tổ chức này, công an viên sai phạm thường chỉ bị kỷ luật hình thức nhẹ, như xin lỗi gia đình nạn nhân, chuyển công tác hoặc báo cáo về sai phạm.
Phản ứng trước cáo giác của HRW, Người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Việt Nam nói "pháp luật Việt Nam nghiêm cấm việc sử dụng vũ lực trái phép trong khi thi hành công vụ".
Bà Nguyễn Phương Nga khẳng định: "Những sai phạm trong khi thi hành công vụ sẽ bị xử lý nghiêm minh theo đúng các quy định của pháp luật Việt Nam."



Doanh nghiệp phát hành trái phiếu kêu 'oan'
Phát hành trái phiếu với lãi suất lên tới 14-15% một năm nhưng lãnh đạo các doanh nghiệp này lại cho rằng họ không phải là nguyên nhân khiến mặt bằng lãi suất khó giảm.
Gần đây, nhiều doanh nghiệp kêu lãi suất vay vốn ngân hàng 13-14% hiện nay vẫn quá cao và kiến nghị các cơ quan chức năng trong đó có Ngân hàng Nhà nước Việt Nam áp dụng các biện pháp để hạ xuống. Tuy nhiên, không ít doanh nghiệp lớn tự đứng ra phát hành trái phiếu lãi suất 14 – 15% một năm, khiến các chuyên gia ngân hàng cho rằng lãi suất tín dụng khó giảm do trái phiếu để quá cao.
Điển hình như Tập đoàn Hòa Phát phát hành 800 tỷ đồng trái phiếu kỳ hạn 3 năm với lãi suất 14,5% cho năm đầu tiên và thả nổi những năm tiếp theo. Tương tự, Tập đoàn Sông Đà phát hành 1.500 tỷ đồng trái phiếu 5 năm với lãi suất 15% cho năm đầu; Vinaconex phát hành 2.000 tỷ đồng kỳ hạn 2 năm với lãi suất 14% năm đầu tiên...
Lãnh đạo một doanh nghiệp lớn vừa phát hành trái phiếu thành công phân trần: “Chúng tôi không vay đủ vốn trung dài hạn từ ngân hàng nên mới phải tìm cách phát hành trái phiếu. Trên thực tế, lượng trái phiếu so với nguồn vốn huy động toàn thị trường cũng nhỏ không đủ để giữ mặt bằng lãi suất thị trường đứng ở mức cao”.
Ông Đoàn Nguyên Đức, Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai – một đơn vị từng phát hành trái phiếu thành công cho biết, hiện nay các doanh nghiệp bất động sản khó tìm đủ vốn trung dài hạn từ ngân hàng. Với các doanh nghiệp có tiềm lực và đủ uy tín, họ kết hợp cùng các tổ chức tư vấn như ngân hàng, công ty chứng khoán thực hiện phát hành trái phiếu. Mức lãi suất mà các doanh nghiệp này huy động cũng chỉ tương đương với vốn vay từ ngân hàng.
Ông Phan Đức Trung, Chủ tịch Hội đồng quản trị FPT Capital nhận xét, việc nhiều doanh nghiệp lớn phát hành trái phiếu trung dài hạn thành công thể hiện sự phát triển của thị trường tài chính là một tín hiệu mừng chứ không đáng lo. Theo ông, các doanh nghiêp phát hành với mức lãi suất mà họ vẫn có khả năng sinh lời khi đầu tư vào các dự án. Còn việc mức lãi suất đó cao có ảnh hưởng đến mặt bằng lãi suất thị trường hay không là chuyện khác.
“Cái này cũng giống như việc mua điện cho hoạt động sản xuất kinh doanh. Nếu tôi không mua được điện, doanh nghiệp sẽ mất nhiều hơn; còn nếu mua điện với giá cao hơn một chút mà hoạt động sản xuất được trôi chảy, sinh lời thì tôi sẽ vẫn làm”, ông nói.
Theo ông Trung, ngày càng có nhiều doanh nghiệp phát hành trái phiếu sẽ tạo ra các cơ hội đầu tư mới với các sản phẩm đa dạng hơn cho thị trường tài chính. Các doanh nghiệp có sức khỏe và uy tín tốt sẽ phát hành trái phiếu thành công với mức lãi suất không cao và không phải là tác nhân ảnh hưởng lớn đến mặt bằng lãi suất trên thị trường hiện nay.
Lãnh đạo một công ty chứng khoán lớn tại Hà Nội nhận xét, trái phiếu doanh nghiệp có quy mô nhỏ nên khả năng ảnh hưởng đến mặt bằng lãi suất trên thị trường ít. Tuy nhiên, trái phiếu Chính phủ với lượng phát hành cực lớn là nhân tố ảnh hưởng rất mạnh đến mặt bằng lãi suất trên thị trường.
Chuyên gia này nói: “Ngân hàng cứ hô hào là mặt bằng lãi suất huy động phải hướng tới giảm còn 10% một năm, cho vay là 12% nhưng lãi suất trái phiếu Chính phủ còn ở 10,5% thì không làm sao mà hạ được”.
Trong khi đó, theo số liệu của Bộ Kế hoạch và Đầu tư, vốn trái phiếu Chính phủ năm 2010 chiếm tới 8,5% trong số 800.000 tỷ đồng tổng đầu tư toàn xã hội. Mức tăng trưởng của vốn trái phiếu so với năm 2009 là 47,8%, trong khi tổng vốn đầu tư toàn xã hội chỉ tăng 12,9%.
Theo Tiến sỹ Nguyễn Quang A, ở cùng một mức lãi suất huy động 10,5%, các ngân hàng sẽ có xu hướng thích mua trái phiếu Chính phủ hơn là nhận tiền gửi của người dân. “Ngân hàng thích mua trái phiếu vì họ có thể dùng lượng trái phiếu đó gửi vào Ngân hàng Nhà nước thay cho dự trữ bắt buộc hoặc với tư cách là tài sản thế chấp có khi chỉ ở mức 7% để ăn chênh lệch”, ông A giải thích.
Vị chuyên gia này nói thêm: "Như vậy vô hình chung, nhà nước đã cạnh tranh với doanh nghiệp và trong điều kiện như thế thì lãi suất sẽ rất khó giảm"
Hoàng Ly – Nhật Minh
-------------------
Viettin: Để mượn được tiền của ngân hàng, điều kiện đầu tiên được xét trên số tiền lại quả. Lại quả càng nhiều, ưu tiên càng cao. Sau khi mượn được tiền, muốn sản xuất kinh doanh, cần phải có mối quan hệ thân thiết với ông nhà đèn để bảo đảm không bị cúp điện. Phong bì càng nặng, sự bảo đảm càng có giá trị. Tất cả những trở ngại này chỉ có thể chấm dứt khi chế độ độc tài cộng sản không còn tồn tại trên quê hương VN.



Người phụ nữ gốc Việt tham gia đóng mẫu hạm USS George H.W. Bush
Chắc hẳn nhiều người Việt đã nghe đến cái tên Hàng không mẫu hạm USS George H. W. Bush của Hải quân Hoa Kỳ, tuy nhiên có lẽ còn khá ít người biết rằng trong số những người tham gia dự án đóng con tàu này có một phụ nữ gốc Việt. Người phụ nữ đó là bà Giao Phan, hiện là Phó Giám đốc cơ quan quản trị các chương trình tiếp thu quân dụng của Lực lượng Bảo vệ Bờ biển Hoa Kỳ. Trong câu chuyện phụ nữ kỳ này, bà Giao Phan sẽ chia sẻ với quí vị những điều mọi người ít biết đến về Lực lượng Bảo vệ Bờ biển Hoa Kỳ.
Minh Anh Thứ Hai, 04 tháng 10 2010
Hình: United States Navy
Hàng không mẫu hạm USS George H.W. Bush là 1 trong 10 siêu Hàng không Mẫu hạm, chủng loại Nimitz class, của Hải quân Hoa Kỳ.
Hàng không mẫu hạm USS George H. W. Bush là một trong những tàu chiến lớn nhất trên thế giới và là hàng không mẫu hạm thuộc chủng loại Nimitz class thứ 10, hay còn được gọi là siêu Hàng không Mẫu hạm, của Hải quân Mỹ. Dự án xây dựng mẫu hạm này được bắt đầu từ năm 2001 và kết thúc vào năm 2009.
Vào thời gian đó khi còn trên cương vị Trợ lý Giám đốc Dự án, bà Giao Phan được giao nhiệm vụ giám các hoạt động liên quan đến việc thiết kế, xây dựng, kiểm tra, xác định và bàn giao chiếc tàu chiến được coi là niềm tự hào của Hải quân Hoa Kỳ này.
Bà Giao nói rằng bà cảm thấy may mắn vì được giao nhiệm vụ quan trọng như vậy và hơn nữa việc tham gia dự án xây dựng mẫu hạm này còn có một ý nghĩa quan trọng hơn.
“Lúc 30 tháng 4, Ba tôi với người Bác bay trên một máy bay trực thăng với ông phi công, chiếc máy bay đã cũ và không có đủ xăng. Lúc mà họ sợ máy bay bị rớt vì hết xăng cũng là lúc họ nhìn thấy một tàu của Hải quân Hoa Kỳ ở ngoài khơi, chính lúc đó họ đã cảm thấy dấu hiệu của sự sống và tự do. Bởi vậy, lúc nghe tôi nhận chức này, cả ba tôi và tôi đều sung sướng vì coi như đã trả được món nợ cho Hoa Kỳ, mà không có gì trả nợ cho xứng bằng là được tham dự vào dự án xây dựng một hàng không mẫu hạm tối tân nhất. Chiến hạm này còn là biểu tượng cho quyền tối cao của hải quân Hoa Kỳ, cho nên tôi rất thích.”
Bà Giao Phan và gia đình sang Mỹ định cư sau khi cuộc chiến tranh kết thúc lúc bà mới 15 tuổi. Bà còn nhớ đó là giai đoạn khó khăn nhất của gia đình mình. Bà kể rằng từ một gia đình thượng lưu ở Việt Nam, nhưng khi qua Mỹ gia đình bà đã phải sống nhờ vào các khoản tiền trợ cấp của chính phủ Hoa Kỳ, từ trợ cấp y tế cho tới quần áo, trong một thời gian dài, vì công việc duy nhất mà Ba của bà tìm được là công việc lao công trong khách sạn.
Bà nói rằng nếu không có sự giúp đỡ đó của chính phủ Mỹ thì chị em bà đã không có được sự thành công như ngày hôm nay. Chính vì luôn mang ơn sự cưu mang của nước Mỹ nên bà đã gia nhập Hải quân Hoa Kỳ sau khi tốt nghiệp ngành kỹ sư dân sự tại Đại học Công nghệ Virginia (Virginia Polytechnic Institute) vào năm 1984 với mong muốn làm một điều gì đó để trả nợ cho quê hương thứ hai của mình. Bà Giao đã làm việc cho Hải quân Hoa Kỳ trong suốt hơn 20 năm sau đó.
Vào ngày xảy ra vụ khủng bố 11/9/2001, bà cũng là người đã có mặt tại Ngũ Giác Đài, một trong những địa điểm bị tấn công. Sự kiện đó đã làm bà bắt đầu chú ý và ngưỡng mộ Lực lượng Bảo vệ Bờ biển Hoa Kỳ vì những hoạt động đối phó với các hoạt động khủng bố của họ, rồi sau đó là các hoạt động đối phó với trận bão Katrina. Bà đã tự hỏi không biết mình có thể làm gì để đóng góp vào những công việc quan trọng như vậy.
Bà Giao nói không có gì trả nợ Hoa Kỳ cho xứng bằng việc được tham dự vào dự án xây dựng một hàng không mẫu hạm tối tân nhất.
Nhưng mãi tới năm 2007, cơ hội được làm việc cho Lực lượng Bảo vệ bờ biển Hoa Kỳ mới đến với bà khi bà được chọn vào vị trí lãnh đạo cao cấp cho cơ quan tiếp thu quân dụng (US Coast Guard’s Acquisition Programs).
Hiện tại, trên cương vị phó giám đốc, bà quản lý và giám sát dự án tiếp thu quân dụng trị giá 27 tỷ đôla, trong đó gồm việc duy trì và hiện đại hóa các loại máy bay, tàu chiến v..v để phục vụ cho nhiều hoạt động trên biển của lực lượng tuần duyên. Bà cũng đứng trong hàng ngũ những nhân viên dân sự cấp cao nhất trong Lực lượng Bảo vệ Bờ biển, đơn vị quân sự duy nhất trong khuôn khổ Bộ An ninh Nội địa Hoa Kỳ.
Bà cho biết thêm về các hoạt động hiện tại của chương trình tiếp thu quân dụng mà bà chịu trách nhiệm:
“Lực lượng bảo vệ bờ biển muốn đạt được kết quả mỹ mãn trong các nhiệm vụ cao cả, thì chúng tôi cần được trang bị với các phi cơ, phản lực, trực thăng, tàu bè mới và tối tân, nhưng hiện nay các tàu bè và máy bay này cũ quá. Vì vậy công việc chúng tôi làm là cơ quan quản trị là phải theo dõi các hoạt động từ việc đấu thầu cho tới việc kiểm tra diễn tiến đóng tàu của nhà thầu, rồi sau đó bàn giao cho tàu mới hay máy bay mới. Mới đây chúng tôi cũng vừa hoàn tất hai tuần dương hạm lớn nhất và tối tân nhất chưa từng có trong lực lượng, cùng hàng trăm chiếc tàu nhỏ để thay thế những chiếc tàu cũ, rồi cũng hoàn thành 10 phi cơ và trực thăng để bổ sung vào tổng số máy bay mà hiện nay được sử dụng để hỗ trợ các hoạt động ngày càng gia tăng của lực lượng.”
Bà Giao cho biết mặc dù phải đảm trách rất nhiều nhiệm vụ quan trọng, nhưng lực lượng bảo vệ bờ biển lại được ít người biết tới:
“Tôi nhận thấy so với những binh chủng khác của quân đội Hoa Kỳ thì Lực lượng Bảo vệ Bờ biển Hoa Kỳ không được nhiều người biết tới cho lắm, tuy rằng chúng tôi đã gặt hái được nhiều thành quả trong nhiều lĩnh vực và có rất nhiều trách nhiệm đối với người dân Hoa Kỳ. Nhất là mới đây lực lượng đã được chính phủ Hoa Kỳ giao cho vai trò lãnh đạo tất cả các cơ quan của chính phủ liên bang trong việc đối phó với dầu loang ở vịnh Mexico. Lực lượng Bảo vệ Bờ biển Hoa Kỳ, tức U.S Coast Guard, được thành lập vào năm 1790 và hiện có hơn 40 ngàn nhân viên đang phục vụ khắp mọi nơi trên Hoa Kỳ. Tuy nhiên, rất ít người biết là lực lượng này đã ra đời trước cả hải quân Hoa Kỳ.”
Bà Giao Phan giải thích thêm rằng sở dĩ bà gọi U.S Coast Guard là Lực lượng Bảo vệ Bờ biển thay vì Lực lượng Tuần duyên vì nhiệm vụ của lực lượng này vượt ra ngoài các hoạt động tuần duyên thông thường. Bà nói thêm về tầm quan trọng của lực lượng bảo vệ bờ biển Hoa Kỳ:
“Tôi thấy ngoài nhiệm vụ tuần duyên để ngăn chặn các vụ phạm pháp dọc bờ biển, bảo toàn an ninh, lực lượng Hoa Kỳ này còn có nhiệm vụ bảo vệ môi sinh ngoài biển cũng như cứu hộ nhiều người lâm nạn ở đại dương. Bởi vì những nhiệm vụ cao cả này mà lực lượng còn được gọi là người bảo vệ bờ biển. Và khẩu hiệu của chúng tôi là ‘Semper Paratus’ tức là ‘Luôn luôn sẵn sàng’.”
Không chỉ nắm giữ nhiều chức vụ cao cấp trong Hải quân cũng như Lực lượng Bảo vệ Bờ biển Hoa Kỳ, bà Giao Phan cũng đã nhận được những giải thưởng cao quí nhất mà Hải quân Mỹ trao tặng cho những nhân viên dân sự có thành tích và những đóng góp suất sắc nhất, trong đó gồm có những huân chương như Superior Civilian Service Award vào năm 2006, và Navy Meritorious Civilian Award vào năm 2004.
Bà Giao Phan khiêm tốn nói về những thành tích mà bà đạt được:
“Được vinh danh những giải thưởng này thì thực sự tôi rất mắc cỡ vì bối rối. Ai cũng biết đâu có người nào có thể đạt được thành công một mình đâu. Bởi vậy, tôi rất ngạc nhiên và rất vinh dự nhưng cũng biết là mình đã may mắn được làm việc chung và được học hỏi trong nhiều năm qua lúc phục vụ hải quan và lực lượng bờ biển Hoa Kỳ, tôi cảm thấy mình còn mang nợ nhiều hơn nữa với những giới lãnh đạo cao cấp của mình, cũng như các bạn đồng nghiệp và nhân viên của mình. Những lúc như vậy tôi cảm thấy mình may mắn và được nhiều người trợ giúp quá.”
Bà Giao cho biết có rất nhiều cơ hội để các bạn trẻ gốc Việt có thể tham gia vào lực lượng bảo vệ bờ biển Hoa Kỳ cũng như cơ hội để các bạn thăng tiến tại đơn vị này, nhưng điều quan trọng là phải có niềm tin và quyết tâm cao:
“Tôi tin tưởng rất mạnh vào câu châm ngôn của Việt Nam ‘Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi cách, sông ngăn’. Do đó với lớp trẻ thì tôi có một lời nhắn nhủ các em là điều quan trọng nhất là dù có đi đường nào chăng nữa thì cũng phải đạt được một trình độ đại học, phải học thật tốt vì đó là một nền tảng vững chắc đưa tới sự phát triển sự nghiệp trong tương lai. Cho dù các em có chọn bất cứ ngành nào thì cũng phải có lòng đam mê với công việc và phải linh hoạt và thích ứng với sự thay đổi.”
Quí vị có thể tìm hiểu thêm về bà Giao Phan cũng như các hoạt động của Lực lượng Bảo vệ Bờ biển Hoa Kỳ tại trang web:
www.uscg.mil



Hội chứng Một ngàn
Nhà văn Võ Thị Hảo
Gửi cho bbcvietnamese.com từ Hà Nội
Hà Nội đang làm đại lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long với các khoản chi phí khổng lồ, cùng hàng chục hoạt động rầm rộ.
Như thế là đã đến ngày kết thúc của cả một thời gian dài khoảng 8 năm chuẩn bị cho đại lễ một ngàn năm Thăng Long Hà Nội.
Một cuộc phát động lớn yêu cầu cả nước hướng tới kỷ niệm một ngàn năm Thăng Long Hà Nội (TLHN) đã được khởi phát từ lâu nay.
Theo tư liệu mà báo chí công bố thì có tới 65 công trình thuộc về các lĩnh vực văn hoá xã hội, chính trị, lịch sử, giáo dục... được thực hiện để chào mừng đại lễ này.
'Đại lễ mừng cụ Thủ đô'
Khoảng 54 hoạt động chính dự kiến diễn ra trong 10 ngày đại lễ. Bắn pháo hoa trên 29 điểm. Khoảng 250 buổi biểu diễn của các đoàn nghệ thuật trong nước và khoảng 38 buổi của các đoàn ngoài nước...
Cuộc diễu binh lớn khoảng 30 ngàn người.
Cuộc múa hát của khoảng 10 vạn người và vô số cuộc khác. Các cuộc này, rất nhiều, rất lớn, rất tốn tiền, nhưng đều có nội dung na ná như nhau.
Đại loại là ca ngợi đảng, ca ngợi đất nước một cách rất hời hợt, ca ngợi TLHN, ca ngợi Lý Thái tổ sáng suốt dời đô về Thăng Long chứ không để ở Hoa Lư...
Đại loại là múa may quay cuồng na ná nhau. Thế nào cũng có hình tượng rồng rồi dải vải lượn rồi người nọ nâng người kia lên làm “hình tượng” trông rất sống sít...
Đại loại là để... ”cúng cụ”. Chắc chắn là không thể chệch định hướng. Mà cách gì cũng phải dính tới chữ “ngàn năm TLHN” để moi được tiền ngân sách. Càng hoành tráng càng được nhiều tiền.
Đồng nào lên rừng đồng nào xuống phố đồng nào vào túi ai thì là cái chuyện trời biết, dân biết, nhưng dân không được bàn mà dân cũng không được kiểm tra...
Là mừng tuổi cụ Thủ đô đấy.
'Sắc màu trong và ngoài biên cương'
Cả Hà Nội đi đâu cũng rồng. Lắm rồng quá thể. Ngoài những con rồng nhan nhản đâu đó, trên nhiều cửa ngõ vào phố còn thấy lắp những con rồng mỏng dính bằng đèn nhấp nháy của Trung quốc (TQ) treo lên lưng chừng giời, hai con châu đầu vào nhau thi nhau khạc lửa đỏ loè như hù doạ..
Khắp Hà Nội đâu đâu cũng cờ hoa đỏ rực. Màu đó được giải thích chính thống là màu máu. Màu đó trông cũng đỏ rực giống như biển cờ hoa đại lễ đang diễn ra cùng ngày trên dải đất phương Bắc ngoài biên cương.
Đại lễ ngàn năm TLHN trùng ngày quốc khánh TQ. Họng súng chinh phạt và chiếc lưỡi bò từ đại lục thì vẫn lăm le ngoài biển đông kia!
Trang phục người Việt Nam thì 99% là mua giá rẻ từ người Trung Quốc rồi. Hoa quả VN cũng chủ yếu là của TQ. Hàng hoá cũng thế. Hội chợ xúc tiến thương mại mở ở các quận huyện cũng rất nhiều người TQ sang bán hàng TQ.
Trước cửa nhà tôi, có hội chợ thương mại, rất nhiều người TQ đứng bán hàng, thông thạo cả hai thứ tiếng. Có một nhóm người rao bán dao TQ. Vót gỗ như thái chuối. Anh ta hớn hở rao: Dao đặc biệt đây! Đặc biệt đây! Chặt thịt, chặt xương trâu, xương bò, xương ma cà rồng, xương người... đây...”.
Sắc màu Trung quốc đang ngập tràn nước Việt. Theo nhận định của nhiều người thì chưa bao giờ văn hoá Việt Nam lại lệ thuộc văn hoá Trung quốc như bây giờ.
Từ cách trang phục lễ hội, từ phim ảnh trên truyền hình cho tới các lễ rước, các pho tượng, cách hành lễ, cách cấu trúc đền chùa... Ngay cả cách khấn vái người ruột thịt cũng vậy.
Đã thoát Bắc thuộc từng ấy năm rồi, khấn cho ông bà, ông vải tổ tiên mà rất nhiều người lại cứ phải khấn bằng chữ Hán, đốt sớ bằng chữ Hán, trong khi ông bà, ông vải một chữ Hán bẻ đôi không biết!
Kìa nhìn xem con cháu tâm sự những điều thiêng liêng thành kính trứơc bàn thờ tổ tiên, thổ lộ những ước mong với đấng sinh thành mà lại chọn cái ngôn ngữ đánh đố ông bà tổ tiên, khen chẳng biết chửi không hay, như vậy có khác gì là vừa nô lệ, vừa bất kính hay không?!
'Một ngàn lẻ một cái ăn theo'
Dù thế nào thì đại lễ cũng đã và đang diễn ra. Tận mười ngày. Hà Nội đã tắc đường từ nhiều ngày trước. Khi tôi viết bài này, mây đen sầm sì và trời đang mưa.
Lại nghĩ đến chuyện có người toan quyết định bắn mây, đuổi mưa để thực hiện đại lễ không phải chạy mưa. May mà một quan chức Chính phủ đã tuyên bố là hoãn cuộc bắn mây này lại. Có mưa thì dời vào sân Mỹ Đình. Dù có tốn kém thì cũng còn đỡ tốn kém hơn món bắn mây!
Dù thế nào thì, theo số liệu công bố trên báo chí, ít nhất khoảng 94 ngàn tỉ đồng tiền thuế của dân VN – cái sắc dân vẫn đứng trong hàng những nước nghèo nhất trên thế giới - đã được chi ra cho đám rồng rắn và đại lễ, cho cái hội chứng "một ngàn lẻ một cái ăn theo"ấy.
Giả sử một phần trong số đó không phải là từ ngân sách, mà từ túi tiền cá nhân thì cũng vậy thôi, chung quy cũng từ ngân quỹ cộng đồng cả. Số tiền đó được chi để mừng TLHN ngàn năm tuổi.
Khoảng 1/10 tổng thu nhập quốc dân/năm đấy. Tám năm chuẩn bị với những cuộc phát động toàn quốc. Trên tượng đài thậm xấu xí ở gần bờ hồ Gươm có cái bảng điện tử đếm ngược thông báo từng ngày để giục giã mọi người.
Có vẻ trong mấy năm qua, không còn việc gì to tát đáng làm hơn kỷ niệm ngàn năm TLHN. Ít nhất đó là về mặt ấn tượng. Vì nó chiếm quá nhiều thời lượng trên các ngả phố, trên các phương tiện truyền thông và trên đầu lưỡi mọi người có quyền ăn, quyền nói.
'Lão làng là giá trị?'
Cho đến bây giờ, tôi vẫn không ngừng tự hỏi: ngàn năm là gì nhỉ? Tại sao lại có đại lễ mừng một ngàn năm? Ngàn năm được mừng thì một năm, hay trăm năm cũng đáng mừng chứ. Vấn đề phải là mừng cái gì đã đạt được trong một ngàn năm đó chứ không phải chỉ là mừng tuổi. Lão làng là một khái niệm, không thể nhầm với một giá trị.
Ngày dời đô có quan trọng đến thế không? Nếu Lý Công Uẩn không dời đô, mà kinh đô vẫn ở Hoa Lư, hay ở một nơi khác, thì chẳng lẽ nó không có giá trị sao...?
Có thể tôi là kẻ lẩn thẩn. Thì phải hiểu đại lễ là lễ mừng thọ một cụ. Đấy là cụ Thủ đô.
Cả một đại lễ tốn kém gần trăm ngàn tỉ đồng ấy, trong thời buổi đất nước đói khó, mà chỉ để mừng tuổi cho một TLHN thôi sao?
Có rỗng không? Nếu chỉ để mừng tuổi? Như câu khẩu hiệu đã đề ra.
Xét về mặt bình đẳng khái niệm, thì một kinh đô ngàn năm tuổi và một năm tuổi khác nhau chỗ nào? Một ngàn năm tuổi có quyền tự hào. Còn một năm tuổi cần phải hổ nhục vì sự kém già hay sao?
Cái làm nên giá trị của một vật, một người, không phải số tuổi của nó. Mà chính là giá trị của nó. Ai cũng biết điều đó.
Theo lẽ công bằng mà nói, thì cái để tự hào không phải là tuổi, mà là chất lượng.
Một thành phố mới hình thành một năm nhưng ở đó có những công trình kiến trúc nghệ thuật thẩm mỹ đẹp, có giá trị trường tồn theo thời gian, chất lượng sống của công dân cao cả về vật chất và tinh thần, có dân chủ và tự do, thì thành phố ấy hoàn toàn có quyền tự hào hơn một thành phố có cả năm ngàn năm tuổi mà hoang tàn, bẩn thỉu nhếch nhác, bị xoá đi mọi di sản văn hoá, chất lượng sống thấp kém...
Vì thế, nếu chỉ vì số năm mà tự hào, chỉ mừng tuổi thôi, thì là tự hào về một khái niệm rỗng.
Nhân dân chỉ được, khi có cơ sở để mừng về chất lượng sống cao và văn hoá cao được gói trong ngàn năm tuổi ấy kia.
Nếu không, càng chi nhiều tiền chỉ để mừng tuổi, nhân dân càng mất.
'Yêu nước? Không yêu nước?'
Khắp nơi nơi là những biểu ngữ, khẩu hiệu đỏ chói đề: Mừng 1000 năm TLHN. Tại nhiều thôn xã phố phường, xã thôn có người đi hàn những cái ống cắm cờ trước cổng mỗi nhà, bằng một đoạn ống nứơc, không cần hỏi ý chủ nhà. Được giao tận tay một lá cờ và lời yêu cầu cắm, với một khoản tiền nộp để lấy cọc và cờ, ở cái nơi tôi biết, là 25 ngàn đồng.
Tôi cất lá cờ đi và tự hỏi: lẽ nào cứ cắm cờ là yêu nứơc. Thế cái người xả thân bắt cướp, không kịp cắm cờ là không yêu nước sao?
Lẽ nào cái cử chỉ yêu nước, nó vốn phải nằm trong trí tuệ, trong hành vi của mỗi người, thì lại chỉ cần cắm một lá cờ lên trước cổng là xong?
Nếu một người mà hành vi dối trá, tham lam, thô bỉ, vô văn hoá, ích kỷ, thiếu ý thức cộng đồng, nhưng chỉ việc cắm một lá cờ lên cái ống gang trước nhà, là được cấp chứng chỉ yêu nước, thì quá dễ đấy nhỉ?!
Thế nên, cả nước ngập cờ trong những ngày lễ lạt, thế mà dân vẫn nghèo khó, tham nhũng dối trá ngập tràn và bao nhiêu tệ nạn xã hội khác. Sự thờ ơ ích kỷ và vờ vịt thống lĩnh số đông.
Nếu chúng ta yêu nước bằng trí tuệ và hành vi, không phải chỉ bằng cách đối phó và giả dối, thực trạng đất nước chắc chắn sẽ khá hơn thế này.
Cái khó nhất là hành vi và tâm thức. Không phải là chuyện vờ vịt để đối phó. Cứ vờ vịt mãi, người Việt thành nạn nhân và thành vô cảm rồi thành nô lệ. Chẳng ai cứu được.
Ai dám bảo không cắm cờ có nghĩa là không yêu nước?
'Ta mạnh nhất thế giới'
Tôi lại nhớ thời sau 1975, "thắng Mỹ", VN trong một thời gian dài đã công khai vỗ ngực: VN mạnh nhất thế giới.
Và thế là khởi đầu kỷ nguyên đói kém tụt hậu trong hoà bình, cho rằng bản thân ta là hoàn hảo, cho đến một ngày VN bên bờ nguy ngập, phải “đổi mới hay là chết”. Thời đó, vật vã lắm VN mới qua khỏi hội chứng “ta mạnh nhất thế giới”. Đổi mới đã cứu VN nhưng rồi đổi mới lại chững lại.
Bây giờ thì VN lại có hội chứng nhất thế giới. Từ những vật vặt vãnh như bánh chưng, chai lọ... cũng muốn nhất.
Chẳng ai muốn và đầu tư cho văn hoá và tinh thần để nhất thế giới cả. Hình ảnh quan chức hầu hết chỉ là lễ lạt, là khởi công, động thổ và răn dạy điều gì đó mà rất nhiều khi là nói một đằng làm một nẻo.
Quá hiếm hoi cái diễm phúc dân được thấy hình ảnh quan chức cầm quyển sách trên tay đọc. Nhà quan chức cũng không nêu gương những thú chơi tinh thần tao nhã đượm mùi trí tuệ thượng lưu mà tầng lớp cai trị xã hội tối thiểu phải có.
Thì thiên hạ cũng thế. Nhà giàu, có đầu tư thì đầu tư cho khởi công động thổ, mua quan bán tước, mua những kẽ hở, cho các cuộc thi hoa hậu, trăm ngàn kiểu gái ngon mắt... và cho... bóng đá. Còn thừa thời gian thì nói chuyện tục tĩu...
Thực ra bóng đá có những hấp dẫn, nhưng mặt trái của nó là ma túy của nhân dân để quên đi những sự không được phép quên trên đời này. Vì nếu những cái đó mà quên, e rằng con người không hơn gì con... muỗi.
Và nhân đại lễ ngàn năm TLHN, bao nhiêu là cái một ngàn ăn theo. Nào một ngàn trang sách, một ngàn hương vị, một ngàn góc nhìn, một ngàn con rồng... một ngàn nhà báo cũng đến Hà Nội nhân đại lễ. Vậy là hình thành hội chứng "một ngàn" và để cung ứng cho nó là số tiền được vung tay chi...
'Moi mắt rồng lấy ruby?'
Vậy là hội chứng "một ngàn"xuất hiện với một ngàn lẻ một sự ăn theo hội chứng "một ngàn". Để thực hiện nó, để nó xuống phố, thật mới thấy một ngàn lẻ một cái tài của người VN, đặc biệt là của một số người có quyền lực định đoạt cái gì đó dính dáng đến cộng đồng.
Ai đó thật có sáng kiến hãm hại hoặc khai tử nốt chứng tích văn hoá TLHN bằng cách sơn vàng lên mặt nhà phố cổ, cậy gạch lên lát lại những vỉa hè và Hồ Gươm... Cái sáng kiến này về mức độ hữu ích cũng xứng đáng là sự hoàn tất cái đuôi của chiến dịch trùng tu các đền chùa miếu mạo cổ và kết quả là... xoá vết tích văn hoá để chứng tỏ có ngàn năm TLHN...
Hào phóng và giàu có quá. 2.000 viên ngọc rubi tự nhiên được nhập từ châu Phi về để gắn mắt cho lũ rồng đúc, làm quà lưu niệm cho các đại biểu mừng đại lễ! Khoảng 1.000 con và chi phí khoảng 800 USD/con.
Nhiều người nước ngoài nói các bác VN nghèo gần đội sổ thế giới mà vung tay quà cáp hào phóng quá nhỉ! Mà quà như thế, ngoài việc moi mắt rồng lấy hai viên ruby đi đánh nhẫn (đại loại thế), thì đại biểu cũng không nhận được một tác phẩm có giá trị thẩm mỹ cao.
Dư luận đã đặt nhiều dấu hỏi về hiệu quả và cách thức chi tiền cho đại lễ (mong rằng dư luận chỉ đa nghi, ngờ oan cho một số người có trách nhiệm chứ các bác ấy trong sáng lắm và yêu nứơc lắm?!).
Nhà giáo - nhân sĩ Phạm Tòan thốt lên: đây là một vụ tiêu tiền vô tội vạ. GS Tương Lai cảnh báo: hỡi công dân, văn hóa đang lâm nguy!
'Có ai hỏi dân không?'
Nếu đã chi tới 1/10 GDP cả nước để mừng tuổi cho một thành phố, dù đó là thủ đô, thì đã tạo ra một tiền lệ để các tỉnh thành huyện quận trong nước noi theo để có thể tổ chức vô vàn những đại lễ. Không đại lễ thì cũng là trung lễ và tiểu lễ và vô số cách moi tiền ngân sách.
Vì cái gì mà chẳng có tuổi. Đã mừng tuổi này thì phải mừng tuổi khác. Thiếu gì cách để chi tiền dân.
Có ai đó đã đưa ra một phát kiến quan trọng dành cho các bậc tham nhũng sử dụng làm tuyệt chiêu trong mấy năm gần đây: để xoá chứng tích tham nhũng, cách hay nhất là đổ vào... những “trận cười”..., đại loại như những cuộc lễ hội, múa may, tiệc tùng... xong lễ hội, mọi chứng tích “tan xác pháo”, chẳng bắt tội được ai. Để “gió cuốn đi”.
Rồi mà xem. Thành phố một năm tuổi cũng đáng mở đại lễ lắm chứ. Sao lại không đại lễ? Sao lại bất công thế? Làm như trên đời chỉ có mỗi Hà Nội là thành phố thôi hử? Nào, mỗi làng mỗi xã, mỗi địa phương, dù ít tuổi, nhiều tuổi, đều có giá trị của nó. Đừng nói ai hơn ai. Làm sao không mừng tuổi?
Lấy chứng lý gì để bác bỏ, nếu TPHCM cũng đề nghị tổ chức một đại lễ mừng "Sài Gòn, TP Hồ Chí Minh" chừng ấy năm tuổi và phải chi khoảng 1/10 GDP hoặc hơn vì TP này đông dân hơn và đóng góp GDP lớn nhất trong cả nước?
Chi từng ấy tiền chỉ cho dịp đại lễ mừng tuổi một thành phố, sao mà nhẹ tênh vậy? Có “đầy tớ” nào trưng cầu ý kiến “chủ” không? Có ai hỏi ý kiến những người dân nghèo đói ở vùng sâu vùng xa?
Có ai hỏi ý kiến những trẻ em phải bỏ học vì nghèo? Có ai hỏi ý kiến rất nhiều người bị ốm đau không dám bén mảng đến cổng bệnh viện, chịu chết khổ sở ở nhà vì không có tiền chữa bệnh?
Có ai hỏi những bệnh nhân nặng phải nằm chen chúc lên nhau trong một chiếc giường và thiết bị y tế thiếu đủ thứ, còn bị y bác sĩ tha hồ ‘hành” để phải lót tay hòng sống sót?
Trong khi đất nước còn nghèo, và ngay cả ở một nước đã giàu, cũng rất khó chấp nhận việc vén tay áo chi khoảng một phần mười GDP chỉ cho một dịp đại lễ!
'Nước mắt đã cạn'
Trong khi viết những dòng này, bóng của hàng ngàn dân Kontum gầy guộc phải đu dây qua sông Pôkô, cứ chao chát trước mặt tôi.
Dòng sông ấy nổi tiếng thời chiến tranh ở miền Nam, nơi có những đồng bào ngày đêm bớt miếng ăn liều mạng sống nuôi giấu cán bộ, đưa đò qua sông, góp phần làm nên "thắng Mỹ" và để nhiều cán bộ có được vị trí ngày hôm nay.
Họ vốn chẳng phải diễn viên xiếc. Xưa liều mạng sống để giúp cán bộ. Nay liều mạng sống vì chẳng có cầu. Đu dây như khỉ như vượn qua sông để đi học, để kiếm miếng ăn mà thôi.
Và những cô gái VN đang xếp hàng trước cửa một số trung tâm môi giới hôn nhân hoặc đợi được bán hoặc bị lừa bán ra nước ngoài thì sao? Chút nữa, họ sẽ gần như bị lột truồng ra trước các ông bà mối và những kẻ chọn lựa. Nhiều trai tráng VN cũng thế chấp nhà cửa, vay lãi nặng để được đi lao động xuất khẩu ở nước ngoài.
Họ có thể làm nô lệ, bị đánh đập, bị bỏ đói hoặc không được trả lương. Họ có thể nhận lấy những ông chồng tâm thần đui què mẻ sứt. Cũng không loại trừ một số người và trẻ em người mất tích sau những cuộc xuất khẩu cho những lò mổ chuyên buôn bán phủ tạng người..
Gái điếm Việt rẻ. Giá người Việt xuất khẩu rẻ. Mà danh dự người Việt cũng chưa thấy đắt... Thế thôi.
Với phần lớn dân số VN, nếu có thêm một ít tiền đầu tư cho cuộc sống đỡ khốn khổ, nếu tăng cường việc làm và phúc lợi xã hội từ những việc tiết kiệm các khoản chi lãng phí, chắc chắn đời sẽ đổi khác...
Tất cả những hình ảnh đó chao qua chao lại trước mắt tôi, nhoà cái màu đỏ rực của đại lễ này.
Có nhiều người đã cố gắng bỏ công sức cho một đại lễ tươm tất. Nhưng những người nghèo, những người bị oan khuất, đất mẹ Việt đang bị rút ruột, khóc đã lâu quá rồi. Hình như đã cạn nước mắt.
Nhưng khóc là vẫn khóc. Không thể vì đại lễ mà hết khóc. Không thể cạn nước mắt mà hết khóc. Người ta bảo, hết nước mắt thì khóc ra máu đấy. Đừng vì đại lễ mà quên!
Bài viết nêu quan điểm riêng của nhà văn, nhà báo Võ Thị Hảo, đang sống ở Hà Nội.



Hà Nội, đề ngày 01 tháng 10 năm 2010.
KIẾN NGHỊ CẤM BỘ PHIM PHẢN QUỐC
“LÝ CÔNG UẨN - ĐƯỜNG TỚI THÀNH THĂNG LONG”

Kính gửi: QUỐC HỘI VIỆT NAM
UỶ BAN THƯỜNG VỤ QUỐC HỘI

Tôi là Cù Huy Hà Vũ, công dân Việt Nam, 24 Điện Biên Phủ, Hà Nội, nhân dịp Đại lễ 1000 năm Thăng Long – Hà Nội - Thủ Đô nước Việt Nam, xin gửi tới Quốc hội lời chúc tốt đẹp nhất.
Thưa Quốc hội,
Cũng chính để tôn vinh Thủ đô yêu dấu ngàn năm tuổi của tất thảy người Việt chúng ta, bằng Kiến nghị này tôi yêu cầu Quốc hội khẩn cấp CẤM BỘ PHIM PHẢN QUỐC “LÝ CÔNG UẨN - ĐƯỜNG TỚI THÀNH THĂNG LONG” do Trịnh Văn Sơn, Giám đốc Công ty cổ phần truyền thông Trường Thành sản xuất, Tạ Huy Cường đạo diễn, Đoàn Thị Tình thiết kế trang phục… được chính thức đưa vào Chương trình Kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phê duyệt, Phó Thủ tướng thường trực Nguyễn Sinh Hùng làm Trưởng Ban chỉ đạo quốc gia, trước khi được bí mật quay ở trường quay Hoành Điếm, Trung Quốc!
Chỉ những gì mà những kẻ chủ trương tung ra trên các phương tiện thông tin đại chúng cũng đã đủ cho thấy bộ phim này xuyên tạc lịch sử, xúc phạm vĩ nhân, xúc phạm dân tộc Việt Nam, tóm lại, phản quốc đến cỡ nào!
PHẢN QUỐC TỪ TÊN PHIM
Dân tộc Việt Nam ta có tục “kỵ húy”. “Húy” có nghĩa “kiêng, tránh”, sau được sử dụng để chỉ tên riêng, nhất là của người đã quá cố. Do đó mới có câu “nhập môn vấn húy”, nghĩa là đến nhà ai thì phải tìm hiểu tên riêng của gia tiên người ta để mà tránh.
Các triều đại phong kiến Việt Nam bắt đầu từ Nhà Trần nâng “kỵ húy” lên thành “Quốc húy”, cấm nói, viết tên riêng trước hết của vua. Kẻ nào phạm “Quốc húy” sẽ bị “tru di tam tộc”.
Vậy “Lý Công Uẩn” là tên riêng của Lý Thái Tổ thì chỉ nên sử dụng khi đề cập giai đoạn trước khi Ngài lên ngôi Hoàng đế nước Đại Cù Việt chứ dùng để đặt tên cho một bộ phim đề cập cả giai đoạn sau đó rõ ràng là phạm “Quốc húy”, là hành vi báng bổ, xúc phạm nghiêm trọng người đứng đầu Nhà nước phong kiến Việt Nam, qua đó, xúc phạm nghiêm trọng dân tộc Việt Nam!
Không những thế, Thăng Long chỉ tồn tại với tư cách là “Kinh đô” của nước Đại Cù Việt chứ chưa bao giờ là “thành” với nghĩa đơn vị hành chính thông thường. Do đó gọi “thành Thăng Long” thay cho “Kinh đô Thăng Long” hay “Kinh thành Thăng Long” dứt khoát là hành vi xuyên tạc lịch sử, như thể người Việt không có Vua, không có Kinh đô, và qua đó, không có Nhà nước của riêng mình!
Tóm lại, đặt cho phim cái tên “Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long” là gián tiếp phủ nhận Độc lập dân tộc mà tổ tiên ta đã giữ vững trước phong kiến Trung Quốc cách đây 1000 năm!
PHẢN QUỐC QUA BÚI TÓC ĐẶC “HÁN”
Trong phim “Lý Công Uẩn - đường tới thành Thăng Long”, tóc của vua Lý Thái Tổ được búi trên đỉnh đầu, điều này khác biệt hoàn toàn với cách búi tóc của ngưòi Việt từ xưa tới nay.
Thực vậy, người Việt, nhất là nam giới, từ cổ xưa đã có tục vấn tóc thành một búi sau ót trông như củ hành nên cách búi tóc này được gọi là “búi tóc củ hành”. Hình người trên cán muôi Việt Khê thời đại Hùng Vương cho thấy rõ điều này.
Nhà bác học Lê Quý Đôn (1726 – 1784) trong Kiến văn tiểu lục chép: "Thời nhà Trần, người trong nước đều cạo đầu cho nên trong Sứ Giao châu thi tập của Trần Cương Trung nhà Nguyên chua rằng: "Con trai đầu trọc, người nào có quan chức thì trùm đầu bằng khăn xanh, nhân đân đều như sư cả… Lúc ở nhà để đầu trần, có khách mới đội khăn, nếu đi ra ngoài thì có một người mang khăn đi theo, duy có quốc vương búi tóc, dùng lụa là phủ lấy búi tóc trông xa như luân cân (khăn xếp bằng thao xanh – CHHV chú thích) của nhà đạo sĩ”.
Nói cách khác, “búi tóc củ hành” là Bản sắc văn hóa đậm đà của dân tộc Việt Nam, là Quốc hồn, hơn thế nữa, là Độc lập dân tộc tiềm ẩn trong từng người Việt yêu nước! Và tiêu biểu nhất cho người Việt biết giữ Quốc hồn - Độc lập dân tộc ấy chính là vua Hàm Nghi: cho đến cuối đời, sau 55 năm bị thực dân Pháp lưu đày tại Alger (thủ đô Algérie) sau công cuộc “Cần vương” bất thành, Ngài luôn để “búi tóc củ hành” cùng khăn vấn, áo the như một Tuyên ngôn Trường kỳ kháng chiến.
Vậy thì búi tóc trên đỉnh đầu đặc Hán mà Lý Thái Tổ có trong trong phim không chỉ là một sự bội phản văn hóa mà nghiêm trọng hơn, bội phản dân tộc Việt Nam!
PHẢN QUỐC QUA TRANG PHỤC, KIẾN TRÚC ĐẶC “HÁN”
Về trang phục của vua, trong Lịch triều hiến chương loại chí, ở mục Quy chế về mũ áo của đế vương, Phan Huy Chú (1782 – 1840) chép: “Lê Đại Hành lên ngôi, mặc áo long cổn, về sau mặc áo phần nhiều dùng vóc đỏ, mũ sức trân châu… Lý Thái Tông (vị Hoàng đế thứ hai của nhà Lý, trị vì từ năm 1028 đến năm 1054 – CHHV chú thích) mới chế thứ mũ gọi là ‘bát giác tiêu dao’ bằng vàng. Từ đời Lý, đời Trần trở về trước, mũ áo của vua thế nào, không thể khảo cứu được. Xem trong sử có hai thứ kể trên, tạm chép ra đây để biết đại khái”.
Như vậy, trước và sau Lý Thái Tổ, vua ta có dùng mũ đồng nghĩa vị Hoàng đế đầu tiên của Nhà Lý dùng mũ là chuyện không phải bàn cãi. Tuy nhiên, chụp cho Ngài cái mũ nhái từ mũ “Bình thiên” của Hoàng đế Trung Quốc có từ Tần Thủy Hoàng rõ ràng là bất chấp bản sắc văn hóa dân tộc. Thực vậy, mũ “Bình thiên” rất khó, nếu không muốn nói là không thể, dùng cho vua Việt vì mũ này được tạo ra để chụp vào búi tóc trên đỉnh đầu của người Hán trong khi người Việt, như trên đã mô tả, lại để “búi tóc củ hành” sau ót.
Để nói, nếu cần thiết phải có thì mũ cho Lý Thái Tổ phải được thiết kế có phần lồi phía sau, tương ứng với “búi tóc củ hành” được vén lên mà mũ của vua Gia Long (chân dung do người Pháp vẽ) hẳn là một gợi ý thích đáng.
Vả lại, cho dù độc lập dân tộc vẫn được giữ vững nhưng để giảm thiểu sinh sự từ đế quốc Trung Quốc, Lý Thái Tổ vẫn cử sứ sang nước này để cầu phong và được nhà Tống phong làm Giao Chỉ quận vương, rồi Nam Bình vương. Do đó, không thể có chuyện Lý Thái Tổ dùng mũ nói riêng, trang phục nói chung, y chang Hoàng đế Trung Quốc!
Còn nếu muốn thể hiện ý chí độc lập cao độ của người Việt ta với đế quốc phương Bắc thông qua cái mũ thì lịch sử cũng cung cấp cho ta đủ chất liệu để thực hiện. Thực vậy, khỏi cần nhái mũ “Bình thiên” (bằng Trời) để tỏ ngang bằng với Hoàng đế Trung Quốc mã hãy tạo cho Lý Thái Tổ hẳn mũ “Xung thiên” (chống Trời) có hai cánh chĩa lên trời mà người đứng đầu các triều đại sau của Việt Nam đều đội khi thiết triều hay tế lễ.
Tóm lại, chụp cho Lý thái Tổ cái mũ “Bình thiên” chẳng những không nâng cao được mà ngược lại, hạ thấp đến không ngờ vị thế của nước Đại Cù Việt so với đế quốc phong kiến Trung Quốc vì một trang phục đặc Hán như vậy rất dễ tạo cho người xem cảm giác vua ta là một người Hán được Nhà Tống phái sang cai trị nước Nam!
Tiếp nối ý đồ thâm hiểm nói trên là áo xống trong phim được thêu thùa rất lộng lẫy, y hệt trang phục của triều đình Trung Quốc trong khi nếu thừa nhận ông tổ nghề thêu ở Việt Nam là Lê Công Hành, đi sứ Trung Quốc vào thời Lê Thái Tông (trị vì từ 1433 đến 1442) – như có nhà nghiên cứu đã nêu – thì trang phục của vua, quan Nhà Lý quyết không thể nào như trong phim.
Áo giáp cũng vậy, rập theo mẫu của Trung Quốc. Đoàn Thị Tình người thiết kế trang phục không giấu giiếm: “Giáp trụ của tướng lĩnh dựa vào tám pho tượng Kim Cương”. Mà Kim Cương nào phải người Việt gì cho cam, là thần tướng hộ vệ Phật pháp - sản phẩm tôn giáo du nhập từ Trung Quốc.
Rồi đàn bà mặc quần, một hình ảnh phải nói thẳng là “quái thai” so với thực tế vì sử chép quân Minh, tức 4 thế kỷ sau, vẫn ra sức cấm phụ nữ ta mặc váy, lẽ dĩ nhiên với mưu đồ đồng hóa cho bằng được dân tộc Việt. Đó là chưa kể đến trang phục của diễn viên quần chúng, tất tật đều “sao y” Trung Quốc.
Trang phục có thể nói là duy nhất mang tính Việt là áo tứ thân dùng cho cung nữ, thế nhưng lại là xuyên tạc lịch sử. Thực vậy, loại trang phục này là của dân nghèo (thời xưa khổ vải do người Việt dệt chỉ rộng 35-40 cm nên phải chắp nhiều mảnh mới thành một cái áo) nên không thể là thứ dùng trong cung đình.
Bên cạnh trang phục thì kiến trúc trong phim cũng góp phần rất đắc lực trong việc xuyên tạc lịch sử Việt Nam theo hướng Việt Nam có nguồn gốc từ Trung Quốc. Điện Kính Thiên trong Hoàng thành Thăng Long còn lưu lại ở thế kỷ XIX chỉ có 2 mái thế nhưng trong phim cung điện 8 thế kỷ trước đó lại có những 3 mái; kiến trúc đặc thù Việt là mái đao uốn lên trời một cách tinh thế thì được thay bằng mái nhọn hoắt…
Đến đây, một câu hỏi không thể không được đặt ra: một bộ phim phản dân tộc, phản quốc như vậy tại sao có thể được đưa vào Chương trình quốc gia kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, một sự kiện trọng đại không chỉ mang tính lịch sử - văn hóa mà còn mang tầm vóc chính trị rõ rệt?
Công văn số 3055/BVHTTDL- ĐA ngày 14/9/2009 của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch do Thứ trưởng Lê Tiến Thọ ký thay Bộ trưởng Hoàng Tuấn Anh gửi Phó Thủ tướng thường trực Nguyễn Sinh Hùng, Trưởng Ban chỉ đạo quốc gia kỷ niệm 1000 năm Thăng Long cho biết Văn phòng Chính phủ bằng Công văn số 5082 giao cho Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch nghiên cứu tham gia Dự án xây dựng bộ phim truyền hình “Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long” có sự hỗ trợ từ phía Đài truyền hình ASEAN của Trung Quốc. Cũng tại Công văn trên, Bộ này khẳng định: “Bộ phim “Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long” được hoàn thành hứa hẹn là một công trình nghệ thuật hấp dẫn, mang tầm vóc và ý nghĩa lịch sử to lớn” và “Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch kính trình Phó Thủ tướng xem xét, đưa bộ phim vào nội dung chính thức của chương trình kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội”. Chẳng chậm trễ, ngày 23/9/2009, Văn phòng Chính phủ gửi Bộ này Công văn số 6599/VPCP – KGVX thông báo “Phó Thủ tướng thường trực Nguyễn Sinh Hùng có ý kiến: Đồng ý”.
Trong trao đổi nói trên giữa Chính phủ và Bộ Văn hóa – Thể thao và Du lịch, có 2 phi lý cùng cực:
Thứ nhất, phim chưa làm thì không thể đưa vào nội dung của bất cứ chương trình kỷ niệm nào chứ đừng nói Chương trình kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội mang tầm quan trọng quốc gia bởi do Chính phủ chủ trì!
Thứ hai, ngay cứ cho rằng bộ phim đã được hoàn tất thì để được đưa vào Chương trình kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, bộ phim phải được trình Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch trước đã rồi sau đó nếu thấy ổn thì Bộ này mới có thể đề nghị Chính phủ đưa vào Chương trình. Thế nhưng như ta đã thấy, “Lý Công Uẩn – Đường tới thành Thăng Long lại theo quy trình ngược: “đi” từ Chính phủ xuống Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch để rồi sau đó Bộ này chỉ làm cái việc hợp pháp hóa “việc đã rồi”!
Để nói, chính Chính phủ, chứ không phải ai khác, đã chủ động đưa bộ phim phản quốc “Lý Công Uẩn – Đường tới thành Thăng Long” vào Chương trình kỷ niệm 1000 năm thăng Long –Hà Nội bởi nếu không, hai phi lý cùng cực nói trên khó có thể tồn tại.

Thưa Quốc hội,
Bất luận thế nào, một khi bộ phim phản quốc này được công chiếu thì chắc chắn đó sẽ là thảm họa không chỉ đối với Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội mà còn đối với chính dân tộc Việt Nam vì những lý do đã rõ.
Bởi lẽ trên, tôi kiến nghị Quốc hội thực hiện quyền hạn của mình quy định tại Khoản 9 Điều 84 Hiến pháp (Bãi bỏ các văn bản của Chủ tịch nước, Ủy ban thường vụ Quốc hội, Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ, Tòa án nhân dân tối cao và Viện kiểm sát nhân dân tối cao trái với Hiến pháp, luật và nghị quyết của Quốc hội) và căn cứ Khoản 4 Điều 11 Luật điện ảnh (Những hành vi bị cấm trong hoạt động điện ảnh: Xuyên tạc sự thật lịch sử; xúc phạm dân tộc, vĩ nhân, anh hùng dân tộc…) để bãi bỏ ngay tức khắc văn bản của Chính phủ đưa bộ phim phản quốc “Lý Công Uẩn – Đường tới thành Thăng Long” vào Chương trình kỷ niệm 1000 năm thăng Long – Hà Nội đồng thời yêu cầu Chính phủ cấm chiếu vĩnh viễn bộ phim phản quốc này trên phạm vi toàn Việt Nam.
Tôi đợi chờ hồi âm tích cực từ Quốc Hội.
Trân trọng,
NGƯỜI KIỄN NGHỊ
ĐT: 0904350187
Email:
havulaw@yahoo.com; CÙ HUY HÀ VŨ
--------------------------
Viettin: Là một bộ phim phản quốc, chỉ kiến nghị cấm chiếu chưa đủ, mà cần phải bỏ tù, xử tử tất cả những kẻ nào mang tội phản quốc !
Lên trên Xem Nguyen DK's Thông tin cá nhân Tìm những bài viết khác của Nguyen DK
 

Nếu bạn muốn trả lời thì trước tiên bạn phải đăng nhập
Nếu chưa đăng ký thì bạn hãy đăng ký

  Trả lời bài viếtGửi bài viết mới
Xem trang in Xem trang in

Mục lục
Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể trả lời bài viết
Bạn không thể xoá bài viết bạn đã gưi
Bạn không thể sửa bài viết bạn đã gửi
Bạn không thể tạo bình chọn
Bạn không thể bình chọn




Nội dung và quan điểm của những bài viết trên trang web này thuộc về tác giả. Vinanet.dk không chịu trách nhiệm về nội dung cũng như quan điểm của bài viết.
Email: Vinanetadmin@gmail.com
 

  HOT LINKS       

Benzinpriser
Akut-hjælp
Midttrafik
Linkworld.dk
Valuta   Tỷ giá
Bilbasen
Århus.dk
Home.dk
Borger.dk
Boligportal.dk
Guide.dk
Den Blå Avis
TV-Guide
GulOgGratis
Bibliotek
TestDinHastighed
Postdanmark
DenDanskeBank
Finfo
Team viewer
DivShare
CountryCodes
TV other languages
Dailigmotion
Time-Weather
Ebay
Youtube
Imageshack
eTilbudsavis
Veoh.com
4shared
Scribd
Keepvid
Archive.org
Authorstream
Esnips
Unikey 4.0
PhôngChữ
MediaFire
Video4Viet
TV CôngGiáo
Hyperfileshare
VieTVusa
LittleSaigonTV
VietPho TV
3D album
TV PhậtGiáo
Rapidshare
NCT     mp3.zing
Tixpod