Hiển thị danh sách thành viênThành viên  Thư kýThư ký  Sự kiệnSự kiện  Đăng kýĐăng ký  Đăng nhậpĐăng nhập
Sách Truyện
 Vinanet forum : Sách Truyện
Tiêu đề Chủ đề: ĐAU ĐÁU HOÀNG SA - Truyện ngắn Phan Trang Hy Trả lời bài viếtGửi bài viết mới
Tác giả
Nội dung << Chủ đề trước | Chủ đề kế tiếp >>
truong
Thành viên mới
Thành viên mới


Ngày gia nhập: 29/11/11
Giới tính:
Đến từ: Vietnam
Trạng thái:
Bài viết: 3
Tiền: 6$
Địa chỉ e-mail: Gửi mail
Yahoo! IM: Không cho biết
Sinh nhật: 18/02/91
Cảnh cáo: (0%)
Minus 1 warningCurrent warnlevel: 0%Add 1 warning
Ngày gửi: 29/11/11 lúc 15:29 | IP Logged Trích dẫn truong

ĐAU ĐÁU HOÀNG SA - Truyện ngắn Phan Trang Hy




ĐAU ĐÁU HOÀNG SA



     Kính tặng các chiến sĩ Hoàng Sa, Trường Sa…   

     Lệ thường, ngày nào cũng vậy, lão Ban lại ra biển.
Không nhìn thấy biển là lão cảm thấy sao sao ấy..Lão dễ
nổi cáu với vợ. Chỉ cần nhìn thấy biển, nhìn ra ngoài khơi xa
là lão mới dịu đi những cáu ghét của cuộc đời. Lão đi biển
không phải để nhìn thiên hạ tắm, không phải tập thể dục
dưỡng sinh, cũng không phải bông lơn chọc ghẹo những mụ
hồi xuân. Lão nhìn biển như thể cho vơi bớt nỗi lòng của
mình, khi chẳng biết tỏ cùng ai. Thường là lão đi một mình.
Nhưng lần này lại khác. Lão cùng thằng cháu nội ra biển
chơi.

    Nhìn thằng cháu đang lượm những vỏ ốc, vỏ sò, những
con sao biển, lão thấy hồn mình như nhập vào sóng biển.
Vẫn tiếng sóng vỗ bờ, vẫn tiếng rì rào của đại dương, của
hồn biển Đông muôn thuở. Vẫn đâu đây từ cõi sơ khai nước
mặn, trời nồng. Bỗng thằng Phong - thằng cháu nội của lão
- lên tiếng :

    - Nội ơi ! Nội coi nè ! Vỏ ốc này đẹp quá, nội ơi ! - Vừa
nói, nó vừa chạy tới khoe lão.

    - Ừ ! Đẹp quá !- Lão khẽ nói.

    Nhìn vỏ ốc trên tay thằng Phong, lão lại nhớ cái vỏ ốc mà
lão đã tặng cho Vũ - ba của thằng Phong. Quá khứ ấy như
hiện ra trước mắt …

    Lão làm sao quên được cái ngày lão được nghỉ phép về
thăm gia đình ở Đà Nẵng. Được trở về đất liền, được thăm
vợ, thăm con - thăm cái thằng con trai, cái thằng con mà
lão chưa biết mặt, lão cảm thấy sao quá tuyệt vời. Nằm
thao thức, nghe sóng, gió mang vị mặn trong đêm, lão
không ngủ được. Ngày mai là có tàu vào đất liền. Mừng
thật ! Vui thật ! Nghĩ đến vợ con, lão lục tìm trong đầu nên
tặng vợ, tặng con những gì ? Ở trên quần đảo này có gì
ngoài phân chim, cát vàng, san hô, ốc biển…Tặng gì đây
cho vợ, cho con ?

    Vừa về đến nhà, lão chào mọi người. Vợ lão ôm chặt lão,
khóc : “Sao anh không ở ngoài đó ? Anh về làm gì ?”. Lão
biết vợ quá thương mình nên nói vậy thôi. Chính vợ lão đã
khuyên lão ra đảo nhận công tác khí tượng kia mà.

Nhìn thằng Vũ nằm trên nôi, lão giơ hai tay ra, vừa vỗ vỗ
vừa kêu lên : “Ba đây con ! Cho ba bồng tí !”. Thằng Vũ
nằm trong nôi khóc ré lên. Thương con, lão muốn bồng
con, ôm con. Nhưng mỗi lần lão bồng nó thì nó không chịu.
Một bữa, vợ lão lo sắm sửa một ít đồ dùng để lão ra lại đảo,
bèn giao con cho lão. Thằng Vũ cứ khóc, không chịu cho lão
bồng. Lão lấy những thứ đồ chơi bằng nhựa cho nó chơi,
nhưng nó vẫn không chịu nín. Cực chẳng đã, lão bồng con
và dỗ. Lão kêu kêu, cười cừời ; lão làm đủ trò ; nhưng
thằng bé vẫn cứ khóc. Khóc miết rồi cũng mệt. Mệt nên nó
nín. Rồi nó đưa mắt nhìn lão, nhìn khắp phòng. Lão thấy
mắt thằng bé nhìn các thứ để ở trong tủ gương như muốn
khám phá điều gì đấy. Nhìn con, lão lấy làm lạ. Những thứ
trong tủ có gì lạ đâu. Toàn san hô, ốc biển…, những thứ
lão mang từ đảo về. Lão bồng con đứng trước tủ. Thằng
bé cười - lần đầu nó nhoẽn miệng cười. Lão lấy mấy thứ
nhỏ xinh cho thằng bé chơi, nhưng nghĩ lại, lão sợ thằng bé
chơi, rồi nuốt bậy, nên lão cất. Thằng bé lại khóc. Cuối
cùng, lão chọn cho con một con ốc to bằng nắm tay. Đây là
con ốc lão lượm trên đảo đúng vào lúc nghe tin vợ ở nhà
sinh thằng Vũ. Thằng bé cầm con ốc, ngậm vào miệng ra
chiều thích thú.

    Kể cũng lạ ! Từ khi chơi với con ốc, thằng bé lại muốn lão
bồng, lão bế. Chỉ trừ lúc nó thèm sữa, còn thì nó đòi lão
bồng chơi cùng con ốc cho bằng được. Nó cũng thích lão
hát cho nó nghe, nó cũng thèm lão hôn nó…

    …Lão vẫn nặng nợ với đảo. Đảo là nhà, là phần cuộc
sống của lão. Những lúc thương con, nhớ vợ, lão chỉ biết
ngồi trên bãi san hô nhìn vào đất liền. Làm sao lão quên
được những hoàng hôn. Màu sắc kỳ ảo vàng đỏ tím xanh
cả biển. Mặt trời lặn dần xuống biển như thể thiên nhiên
đang cất giấu viên ngọc hồng vào trong rương vũ trụ. Chỉ
còn thứ ánh sáng diệu kỳ trên biển. Và trong lão sáng lên
thứ ánh sáng của đêm, thứ ánh sáng gia đình, quê
hương…Lão thèm được nhìn vợ, nhìn con, nhìn những gì
thân thương của mình. Lão quên sao được những lần đem
thư của con ra đọc. Ngó thế mà thằng Vũ cũng đã lớn rồi.
Học lớp 11.Thư gửi cho lão, lúc nào nó cũng nhắc đến con
ốc mà lão cho nó. Cũng từng ấy câu chữ, nó cứ viết vào
những lá thư gửi cho lão : “Ba biết không ? Bạn bè con,
đứa nào cũng trầm trồ vì con có con ốc đẹp. Con đã từng
khoe với bọn chúng là con ốc mang cả hình hài của quần
đảo Hoàng Sa. Bọn chúng không tin. Nhưng con tin là thế
!”.

    Lão cũng tin là thế ! Lão tin quần đảo Hoàng Sa là máu
thịt của quê hương. Làm sao lão quên được có lần lão đã
dắt thằng Vũ về quê ở tận Quảng Ngãi. Trong lần giỗ chạp,
ông tộc trưởng họ Đặng của lão đã từng nhắc rằng lão là
kẻ hậu sinh đang kế nghiệp tiền nhân. Mở gia phả, lão rưng
rưng đọc những dòng chữ ghi công tích của họ Đặng. Vua
triều Nguyễn đã từng phái dòng tộc lão vượt đại dương
trấn giữ Hoàng Sa. Lão cảm thấy như máu tiền nhân đang
chảy trong cơ thể, tăng thêm nghị lực, tăng thêm tình yêu
cho lão trên đảo Cát Vàng. Làm sao lão quên được lúc cúng
tế, bà con tộc họ đã bỏ thức ăn, sau khi xong lễ, vào một
chiếc thuyền làm bằng bẹ chuối, thả xuống biển. Mũi
thuyền hướng về Hoàng Sa như thể rằng Hoàng Sa không
thể quên trong hồn người đã khuất. Trong tâm tưởng lão,
lúc nào chiếc thuyền bẹ chuối ấy cũng lớn như những chiếc
thuyền của dòng tộc họ Đặng, họ Trần, họ Lê…ở quê lão
vâng lệnh triều đình, tiến thẳng Hoàng Sa…Trong lão như
trỗi dậy những bài văn tế các thủy binh thời ấy. Nhận lệnh
vua, nặng nợ nước nhà, buổi ra đi đâu dễ dàng. Sóng gió
trùng khơi, thủy quái dẫy đầy, đến Hoàng Sa đâu dễ. Các
thủy binh được tế sống lúc lên đường như thể rằng quê
hương vẫn nặng nợ với những người con. Lão bùi ngùi, run
rẩy như có ai đang bóp nghẹt trái tim. Lão khóc…

    Và lão đã khóc rất nhiều khi nghe tin thằng Vũ hy sinh
trên Trường Sa năm 1988. Lão không ngờ như vậy. Kỷ vật
cuối cùng của con lão là quyển nhật ký. Lão đã đọc đi, đọc
lại hoài. Những dòng cuối cùng lão như thuộc lòng : “Ba ơi !
Biển đảo là biển đảo của quê hương do cha ông để lại cho
con cháu đời sau. Phải giữ để khỏi có tội với tiền nhân, với
con cháu. Dẫu có hy sinh, con vẫn không hối tiếc điều gì vì
đã thực hiện theo lời ba dạy.”. Đến giờ, lão vẫn không biết
mình dạy con điều gì. Lão chỉ nhớ những việc làm, những
tình cảm gắn bó với Hoàng Sa. Không biết có phải những
điều ấy là lời lão dạy với con ? Có lần thằng Vũ cầm con ốc
đố lão - lúc nó vừa thi xong tú tài : “Đố ba, trên mình con
ốc này có gì ?”. Lão ngạc nhiên sao con lão đố như vậy.
Nhìn con ốc, lão cười đáp : “Thì chỉ những chấm, những
chấm màu vàng nâu”. Thằng Vũ cũng cười, nói : “Rứa con
đố làm gì !”. Rồi nó chỉ từng cái chấm, hỏi lão có giống
những đảo mà lão đã từng ở không, nhiều chấm có phải là
quần đảo không…Và rồi nó kết luận : “Trên mình ốc có in
hình quần đảo Hoàng Sa”. Kể cũng hay hay. Từ đó, nó để
con ốc vào chỗ trang trọng nhất. Khi nhập ngũ, đi bộ đội
hải quân, nó xung phong đi Trường Sa. Lão không gàn con.
Nó cũng có tình yêu đảo như lão kia mà !

    Kể từ ngày thằng Vũ mất, lão như mất hồn. Cứ những
đêm rằm, mồng một, lão lại ra biển. Dù nắng, dù mưa, lão
vẫn ra biển thắp ba cây nhang hướng về Hoàng Sa,
Trường Sa mà vái. Ngoài kia, những con thuyền thả lưới,
những chiếc tàu đánh bắt cá sáng rực những ánh đèn như
thành phố nổi trên biển. Trước mắt lão hiển hiện những
ngư dân cần mẫn, chăm chỉ, chịu khó chịu thương. Trước
mắt lão hiện lên những chàng trai giữ đảo, có cả hồn của
những người như con trai lão cùng tiền nhân giong thuyền
xuôi ngược biển Đông. Nhiều lúc lão lẩm bẩm một mình như
đọc thơ về Hoàng Sa…

    Và rồi thành phố Đà Nẵng bổ nhiệm Chủ tịch huyện đảo
Hoàng Sa. Lòng lão trỗi dậy thứ tình yêu biển đảo mà bấy
lâu nay ẩn trong tiềm thức. Người họ Đặng hôm nay lại nối
tiếp họ Đặng, họ Trần, họ Lê… ở quê lão, như cái thuở cha
ông vâng lệnh triều đình ra đảo, gánh trách nhiệm với
Hoàng Sa. Lão thấy mình như trẻ lại, khỏe lại và vui hơn.
Không vui sao được khi đất đảo quê hương được nhắc đến
? Không vui sao được khi có người dám nhận trách nhiệm
nặng mang ? Lời thằng Vũ trong nhật ký sáng rực trong
tâm trí lão : “Biển đảo là biển đảo của quê hương do cha
ông để lại cho con cháu đời sau. Phải giữ để khỏi có tội với
tiền nhân, với con cháu…”.

    Tiếng thằng Phong như đánh thức lão :

     - Nội ơi ! Mai con phải vào thành phố Hồ Chí Minh.

- Ở thêm ít ngày, được không ? - Lão hỏi như trách .

- Con phải vào để thầy hướng dẫn làm luận văn .

- Thế thì phải vào thôi ! Mà này, con làm đề tài gì ?

- Dạ ! Con làm đề tài về quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa
trong mối quan hệ với biển Đông.

Trầm ngâm một lúc, lão lên tiếng :

- Gay đó con ! Nhưng phải gắng thôi.

- Dạ ! Con nghe lời nội.

      Hai ông cháu cùng dắt tay xuống tắm. Nước biển tắm
mát cơ thể lão, cơ thể cháu lão. Nước biển Mỹ Khê giống
như nước biển Hoàng Sa. Lão nghe mằn mặn bờ môi. Lão
đứng lên. Mặc từng cơn sóng đổ trên người, lão nhìn ra xa
khơi. Đau đáu là Hoàng Sa trong nỗi nhớ…

Tháng Năm, 2009
Phan Trang Hy
nguồn http://quanvan.net/index.php?
view=story&subjectid=27402#.TtTq5bJ-hQA

__________________
truong
Lên trên Xem truong's Thông tin cá nhân Tìm những bài viết khác của truong
 
Bach Dang Giang
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ


Ngày gia nhập: 29/09/11
Giới tính:
Trạng thái:
Bài viết: 53
Tiền: 106$
Địa chỉ e-mail: Gửi mail
Yahoo! IM: Không cho biết
Sinh nhật: 18/02/91
Cảnh cáo: (0%)
Minus 1 warningCurrent warnlevel: 0%Add 1 warning
Ngày gửi: 30/11/11 lúc 09:00 | IP Logged Trích dẫn Bach Dang Giang

Trong khi các đảng viên Cộng sản Việt Nam sống xa xỉ, ăn trên ngồi trước, ngựa xe hào nhoáng: CSVN mặt khác lại để cho người dân tay lắm chân bùn, đơn phương  chống đỡ nanh vuốt sắt của Trung Cộng ngoài biển Đông.

"Hoàng Sa Trường Sa trong mối quan hệ biển Đông"
. Chỉ có CSVN mới có mối quan hệ biển đông đó với Trung Cộng, còn các quốc gia Á Châu khác, không có quốc gia nào muốn "quan hệ biển đông" với chúng.

Xin mời bạn đọc , đọc qua tài liệu dưới đây; Để còn phân biệt được thủ phạm chính là Đảng Cộng Sản Việt nam lần lượt đưa Hoàng Sa Trường Sa vào tầm tay của Trung Cộng.
Đồng bào cần sáng suốt, không nên tiếp tục nghe theo lời Cộng sản chiêu dụ. Nhóm Đảng Cộng Sản Việt Nam ích kỷ ngu xuẩn, tham tàn xảo trá, không đủ tư cách giải quyết chuyện Biển  Đông, mà hãy để cho toàn dân Việt Nam trong và ngoài nước giải quyết quân Trung Cộng xâm lăng...!



Ý nghĩa lịch sử trận hải chiến Hoàng Sa

» Tác giả: Trần Gia Phụng
» Dịch giả:
» Thể lọai: Biên khảo
» Số lần xem: 3282

1. Ý nghĩa lịch sử trận hải chiến Hoàng Sa

Trận hải chiến Hoàng Sa ngày 19-01-1974, đã được nói và viết đến nhiều. Nhân kỷ niệm 35 năm xảy ra trận hải chiến nầy, ở đây chỉ xin ôn lại vài ý nghĩa lịch sử của trận chiến anh dũng của Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa.

1.- VIỆT NAM CỘNG HÒA

Trước hết, cần phải ghi nhận hoàn cảnh khó khăn của Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) hay Nam Việt khi trận Hoàng Sa xảy ra: Hiệp định Paris (27-01-1973), cũng giống hiệp định Genève (20-7-1954) là hiệp định chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam, mà giải pháp chính trị không rõ ràng, chỉ để cho quân đội Hoa Kỳ đơn phương rút quân về nước trong danh dự mà thôi.

Trong khi quân đội Hoa Kỳ rút lui, Hoa Kỳ giảm, rồi ngưng viện trợ cho VNCH thì Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH) hay Bắc Việt chẳng những không rút quân khỏi lãnh thổ VNCH, mà còn được Cộng sản Quốc tế (CSQT) tăng cường quân lực, liên tục tấn công VNCH.

Lợi dụng hoàn cảnh quân đội Hoa Kỳ rút lui và quân đội hai miền Nam và Bắc Việt Nam mải mê đánh nhau, Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa (CHNDTH) hay Trung Quốc đưa hạm đội hùng hậu đánh chiếm Hoàng Sa ngày 19-01-1974.

Việt Nam Cộng Hòa ở thế lưỡng đầu thọ địch (hai đầu bị địch tấn công). Trong khi chiến đấu chống cộng sản Bắc Việt, Quân lực VNCH cương quyết chiến đấu bảo vệ tổ quốc, chống đánh tập đoàn bành trướng Bắc Kinh. Phải nhấn mạnh là toàn thể quân dân VNCH, từ trên đến dưới, một lòng cương quyết bảo vệ lãnh thổ của tổ quốc kính yêu.

Ngày 17-01-1974, trước những tin tức về việc các chiến hạm Trung Quốc hăm dọa quần đảo Hoàng Sa, tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đến thăm Bộ Tư lệnh Hải quân Vùng I Chiến Thuật, đã chỉ thị cho vị Tư lệnh HQ Vùng I là Phó đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại, chuẩn bị chiến đấu để bảo vệ chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ.

Trong trận chiến nầy, Hải quân VNCH đã gây thiệt hại nặng nề cho hạm đội Trung Quốc, nhưng ngược lại, hạm đội Trung Quốc cũng gây thiệt hại không ít cho Hải Quân VNCH. Chiếc tàu bị thiệt hại nặng nhất về phía chúng ta là Hộ tống hạm HQ10 do thiếu tá Ngụy Văn Thà chỉ huy.

Hộ tống hạm HQ10 bị trúng đạn ở phòng máy chánh và bị nghiêng về bên phải. Phòng chỉ huy cũng bị trúng đạn. Cả chỉ huy trưởng cùng chỉ huy phó đều bị thương. Biết tình trạng chiếc tàu không thể cứu vãn, chỉ huy trưởng Ngụy Văn Thà ra lệnh cho chỉ huy phó Nguyễn Thành Trí và thủy thủ đoàn còn lại phải đào thoát. Toàn bộ thủy thủ đoàn yêu cầu chỉ huy trưởng cùng rời tàu luôn, nhưng Ngụy Văn Thà từ chối Ông cương quyết ở lại chết theo tàu. Nguyễn Thành Trí xin ở lại với chỉ huy trưởng, cũng không được chấp thuận.

Ngụy Văn Thà ở lại biển Đông, hy sinh thân mạng đền nợ nước, là một anh hùng dân tộc, tiếp nối truyền thống hào hùng của Trần Bình Trọng, Trần Quốc Toản… Sự hy sinh của anh em Hải quân VNCH ở Hoàng Sa ngày 19-01-1974 càng ngày càng thêm sáng ngời, nổi bật trước sự hèn nhát của nhà cầm quyền và bộ đội CSVN, hiện đang để cho Trung Quốc lấn chiếm lãnh thổ, lãnh hải, mà chẳng dám lên tiếng.

2.- VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA

Trước tin Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa, nhà nước Bắc Việt, đảng Lao Động tức đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) và quân đội CSVN, thường tự mệnh danh là “quân đội nhân dân anh hùng, chiến thắng cùng một lúc hai đế quốc sừng sỏ là Pháp và Mỹ”, đã hoàn toàn im lặng mà không dám lên tiếng.

Sở dĩ CSVN không dám lên tiếng vì từ năm 1950, Hồ Chí Minh đã nhiều lần sang Trung Quốc cầu viện để chống Pháp. Đảng Cộng Sản Trung Quốc (CSTQ) đã hết sức giúp đỡ CSVN. Trung Quốc giúp đỡ CSVN không phải vì tình nghĩa quốc tế cộng sản, mà chính vì để bảo vệ nền an ninh biên giới phía nam của Trung Quốc. Đảng CSTQ ào ạt viện trợ cho CSVN từ 1950 đến 1954. Viện trợ nhiều mà không có điều kiện để trả, thì chỉ còn cách duy nhất là nhượng bộ về chính trị, về giao dịch, về lãnh thổ…

Hiệp định Genève ký kết ngày 20-7-1954, chia hai nước Việt Nam tại vĩ tuyến 17, CSVN ở phía bắc và Quốc Gia Việt Nam (QGVN) ở phía nam. (QGVN đổi thành VNCH sau cuộc trưng cầu dân ý ngày 23-10-1955.) Vì chủ trương đánh chiếm miền Nam bằng võ lực, CSBV cương quyết từ chối đề nghị của Liên Xô năm 1957, theo đó cả hai miền Bắc và Nam Việt Nam cùng vào Liên Hiệp Quốc như hai nước riêng biệt

Ở Bắc Việt, ngày 24-5-1958, Ban bí thư Trung ương đảng Lao Động chỉ thị tổ chức học tập chủ thuyết Mác-Lê để xây dựng miền Bắc tiến lên xã hội chủ nghĩa và tiến hành cách mạng ở miền Nam. Muốn tiến đánh miền Nam thì một lần nữa phải nhờ đến sự trợ giúp của Trung Quốc.

Vay nợ Trung Quốc từ năm 1950 chưa trả hết, nay CSVN một lần nữa lại muốn nhờ Trung Quốc tiếp tục giúp đỡ để tấn công VNCH, bành trướng thế lực cộng sản xuống phía Nam. Đây là hai lý do chính khiến thủ tướng CSVN là Phạm Văn Đồng đưa ra công hàm ngày 14-9-1958, tán thành quyết định về lãnh hải của Trung Quốc và triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc. Phạm Văn Đồng ký công hàm trên phải được sự đồng ý của Hồ Chí Minh và bộ chính trị đảng Lao Động lúc đó. Quyết định nầy sẽ tạo ra những hậu quả không lường trước được.

Điểm sai lầm chiến lược lớn lao nhất, trở thành tội phản quốc, rước voi về giày mộ tổ, là CSVN đã dựa vào Trung Quốc để đánh miền Nam, viện cớ “chống Mỹ cứu nước”. “Chống Mỹ cứu nước” chỉ là cái cớ để kích động lòng dân. Tuy nhiên, riêng cái cớ nầy cũng đã sai lầm. Trong lịch sử Việt Nam, Trung Quốc đã nhiều lần xâm lăng Việt Nam. Vào thế kỷ 15, nhà Minh chẳng những xâm lăng nước ta, mà còn muốn tiêu diệt toàn bộ nền văn hóa của chúng ta, đốt hoặc tịch thu sách vở, bắt bớ nhân tài, đập phá các bia đá… Ngược lại, trong lịch sử thế giới, sau thế chiến thứ hai, những nước bị bại trận trước Hoa Kỳ đều được Hoa Kỳ viện trợ, giúp đỡ tái thiết, và đều trở nên cường thịnh: Đức, Nhật Bản, Nam Hàn… Giữa tăm tối và ánh sáng, giữa đói nghèo và thịnh vượng, CSVN đã đi vào con đường tăm tối đói nghèo, như thi sĩ Nguyễn Du đã viết: “Ma đưa lối, quỷ đem đường, / Lại tìm những chốn đoạn trường mà đi.” (Kiều, câu 2665-2666).

Ngoài ra, cần chú ý rằng người Tây phương đến Việt Nam thường sẽ ra đi, vì văn hóa, phong thổ, khí hậu, đời sống người Tây phương khác hẳn với Việt Nam, nên rất ít người Tây phương chịu ở lại Việt Nam. Ngược lại, Trung Quốc ở sát nước ta, phong thổ, khí hậu, văn hóa, văn minh, đời sống gần giống người Việt Nam, nên một khi người Trung Quốc đến nước ta, thường sẵn sàng ở lại nước ta.

Nếu Bắc Việt và Nam Việt cùng vào Liên Hiệp Quốc theo đề nghị của Liên Xô năm 1957, thi đua xây dựng kinh tế, cùng nhau phát triển đất nước, thì không thể nào Trung Quốc tiến chiếm Hoàng Sa dễ dàng được. Đàng nầy, CSBV cố tình tiến đánh miền Nam, gây ra cuộc chiến, làm cho đất nước chia rẽ, điêu linh, yếu nghèo. Nam Việt bận chống lại Bắc Việt, bảo vệ nền tự do dân chủ ở miền Nam. Trung Quốc nhân cơ hội hai bên đánh nhau, và cơ hội Hoa Kỳ rút quân, liền bất ngờ đánh chiếm Hoàng Sa. Hoàng Sa tuy thuộc lãnh thổ của Nam Việt, nhưng cũng là lãnh thổ chung của Việt Nam, do cha ông người Việt để lại. Như thế, chính CSBV đã tạo điều kiện cho CSTQ tiến chiếm lãnh thổ Việt Nam. Có thể nói, đây là tội phản quốc hết sức lớn lao mà lịch sử không thể tha thứ được. Chính tội phản quốc nầy kéo theo những tội phản quốc về sau, khi CSVN ký các hiệp ước năm 1999 và 2000, nhượng đất (trong đó có thác Bản Giốc và ải Nam Quan) và nhượng biển trong vịnh Bắc Việt cho Trung Quốc.

3.- CỘNG HÒA NHÂN DÂN TRUNG HOA

Việc Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa có nhiều ý nghĩa quan trọng:

Các triều đại quân chủ trước đảng CSTQ, đã nhiều lần đem quân xâm lăng Việt Nam, tìm đường xuống Đông Nam Á, đều bị người Việt Nam đẩy lui. Sau trận hải chiến ngày 19-01-1974, Trung Quốc đã chiếm được hải đảo chiến lược Hoàng Sa. Đây là một chiến công lớn lao của đảng CSTQ, vì CSTQ đã làm được việc mà tổ tiên họ không làm được.

Trung Quốc đã đầu tư dài hạn trong chiến tranh Việt Nam, tích cực giúp đỡ CSVN từ 1950 đến 1954. Sau năm 1954, tuy biết rằng CSVN chẳng có gì để trả nợ, nhưng vì âm thầm nuôi dưỡng ý đồ đen tối, CSTQ vẫn tiếp tục giúp đỡ Bắc Việt từ 1954 đến 1973, là năm ký hiệp định Paris. Theo đúng thời điểm Hoa Kỳ vừa rút quân khỏi Việt Nam, CSTQ liền xiết đất bù nợ mà CSVN đã thiếu Trung Quốc bấy lâu nay. Bắc Việt đành phải im tiếng cho kẻ thù truyền kiếp phương bắc cưỡng chiếm lãnh thổ do tổ tiên để lại.

Đây cũng là chiến công đầu tiên của Trung Quốc sau khi Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc (LHQ) ngày 25-10-1971, quyết định chấp nhận cho CHNDTH thay thế Trung Hoa Dân Quốc trong tổ chức nầy. Từ ngày nầy, Trung Quốc là hội viên thường trực của Hội đồng Bảo an LHQ, một trong ngũ cường có quyền phủ quyết tại Hội đồng Bảo an LHQ. Như thế, không phải khi đứng ngoài LHQ, Trung Quốc mới hung hăng, mà cả khi đứng trong LHQ, Trung Quốc cũng cường bạo không kém.

Chiếm được Hoàng Sa, CSTQ đặt được một đầu cầu để tiến xuống phía nam và vào biển Đông. Có lẽ cần để ý đến cách đặt địa danh của Trung Quốc trong Thái Bình Dương. Biển phía đông Việt Nam, Trung Quốc đặt tên là Biển Trung Quốc (Mer de Chine = China Sea). Biển và quần đảo Indonesia, Trung Quốc đặt tên là Nam Dương Quần Đảo, tức là quần đảo trong biển phía nam của Trung Quốc. Như thế Trung Quốc muốn chứng tỏ rằng vùng biển nầy là của Trung Quốc. Từ lâu, Trung Quốc khao khát tìm đường xuống phía nam.

Vùng biển nầy lại hứa hẹn nhiều tiềm năng về dầu hỏa dưới lòng biển, mà nhiều nước trên thế giới và cả các nước Đông Nam Á đang dòm ngó, nhất là từ khi các hảng dầu khí của Hoa Kỳ tuyên bố tìm thấy nhiên liệu quý hiếm nầy ở thềm lục địa Việt Nam từ năm 1973. Dầu hỏa là nhiên liệu chiến lược mà tất cả các nước phát triển trên thế giới đều cần đến. Các nước Tây phương đã khai thác, mua bán dầu ở Trung Đông và Nam Mỹ, trong khi Trung Quốc phát triển sau các nước Tây phương, đang rất cần dầu hỏa cho nền kỹ nghệ của Trung Quốc.

Vì vậy, khi Hoa Kỳ quyết định rút lui khỏi Việt Nam, Trung Quốc liền chụp lấy cơ hội để đánh chiếm Hoàng Sa, mở đường vào biển Đông.

4.- HOA KỲ

Từ khi đảng CSTH thành công và thành lập chế độ CHNDTH năm 1949, người Hoa Kỳ rất lo ngại sự bành trướng của cộng sản. Từ tháng 1-1950, thượng nghị sĩ Joseph Raymond McCarthy (1908-1957), thuộc đảng Cộng Hòa, tiểu bang Wisconsin, phát động chiến dịch tố cộng, thịnh hành đến nỗi người ta gọi là chủ thuyết Carthyism.

Hoa Kỳ bắt đầu can thiệp vào Đông Dương để chận đứng làn sóng cộng sản, công nhận chính thể Quốc Gia Việt Nam (QGVN) do cựu hoàng Bảo Đại đứng đầu ngày 4-2-1950. Từ đó, Hoa Kỳ viện trợ càng ngày càng nhiều cho Đông Dương qua tay người Pháp.

Sau hiệp định Genève ngày 20-7-1954, Hoa Kỳ thay chân Pháp ở Việt Nam, giúp chính phủ QGVN rồi VNCH xây dựng miền Nam thành một quốc gia mạnh mẽ để chống cộng. Do sự hiện diện của đoàn cố vấn Hoa Kỳ, Bắc Việt đưa ra khẩu hiệu “chống Mỹ cứu nước”, tiến đánh miền Nam.

Từ thập niên 60, trong khi Bắc Việt mở cuộc chiến tranh xâm lăng miền Nam, Hoa Kỳ càng ngày càng tăng viện cho Nam Việt, nhưng đồng thời Hoa Kỳ bắt đầu nhận ra rằng CSQT không phải là một khối thống nhất, mà giữa Liên Xô và Trung Quốc có nhiều chia rẽ, tranh chấp. Nếu Hoa Kỳ tiếp tục viện trợ cho Nam Việt, hai nước Liên Xô và Trung Quốc sẽ tạm thời bắt tay nhau để cùng giúp Bắc Việt. Muốn cho hai nước Liên Xô và Trung Quốc không xích lại gần nhau, Hoa Kỳ cần phải thay đổi chiến lược, rút ra khỏi Việt Nam, kiếm cách bắt tay với Trung Quốc để gây chia rẽ giữa hai cường quốc cộng sản Nga Hoa.

Sự giao thiệp giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc bắt đầu bằng cuộc giao đấu bóng bàn hữu nghị giữa hai đội bóng bàn Hoa Kỳ và Trung Quốc ngày 14-4-1971 tại Nhân Dân Đại Sảnh Đường Bắc Kinh do thủ tướng Trung Quốc là Chu Ân Lai chủ tọa. Ba tháng sau, Henry Kissinger, cố vấn An ninh quốc gia của tổng thống Richard Nixon, bất ngờ đến Bắc Kinh gặp Chu Ân Lai ngày 9-7-1971.

Sự liên lạc giữa hai bên đưa đến kết quả ngày 25-10-1971, Đại hội đồng lần thứ 26 của Liên Hiệp Quốc chấp nhận CHNDTH thay thế Trung Hoa Dân Quốc (THDQ) giữ ghế đại biểu của Trung Quốc, mà không gặp phản ứng phủ quyết của Hoa Kỳ. Như thế, vì quyền lợi của Hoa Kỳ, Hoa Kỳ bỏ rơi đồng minh lâu năm là THDQ.

Tuy chưa chính thức công nhận CHNDTH, nhưng cuộc viếng thăm Bắc Kinh của tổng thống Richard Nixon bắt đầu từ ngày 21-2-1972, mặc nhiên chính thức hóa cuộc bang giao giữa hai nước. Từ đây, hai nước bắt đầu mở Văn phòng liên lạc tại thủ đô hai bên.

Sau đó, trong cuộc gặp gỡ tại Bắc Kinh ngày 22-6-1972, Henry Kissinger, cố vấn An ninh Quốc gia của tổng thống Nixon, đã nói với ngoại trưỏng Trung Quốc là Chu Ân Lai rằng Hoa Kỳ có thể sống với một chính quyền cộng sản tại Trung Quốc, thì Hoa Kỳ cũng chấp nhận điều đó ở Đông Dưong. (
www.boston.com/news/nation/washington/articles/2006/05/27/ki ssinger )

Hoa Kỳ thương thuyết với Bắc Việt và ký hiệp định Paris ngày 27-01-1973, đơn phương rút quân khỏi Việt Nam, mà lực lượng CSBV vẫn còn chiếm đóng lãnh thổ Nam Việt. Sau hiệp định Paris, Hoa Kỳ giảm viện trợ rồi cuối cùng cắt hẳn viện trợ cho Nam Việt (VNCH), trong khi CSQT tiếp tục tăng thêm viện trợ cho Bắc Việt để Bắc Việt tăng cường tấn công Nam Việt.

Đang lúc tình hình đang rất khó khăn cho Nam Việt, Trung Quốc đưa hạm đội đánh chiếm Hoàng Sa. Đương nhiên Hoa Kỳ, với những phương tiện thám thính khoa học không gian dư biết việc chuyển quân trên biển của Trung Quốc, nhưng Hoa Kỳ làm ngơ, hoàn toàn không giúp đỡ gì VNCH, để làm vui lòng người bạn mới giao thiệp là CHNDTH. Có tài liệu cho biết thêm rằng tàu chiến Hoa Kỳ đang di chuyển gần hải đảo Hoàng Sa, cũng không can thiệp giúp đỡ những binh sĩ VNCH đang lâm nạn trên biển cả.

Năm 1971, Hoa Kỳ bỏ rơi đồng minh Trung Hoa Dân Quốc tại LHQ. Sau năm 1973, Hoa Kỳ bỏ rơi tiếp đồng minh VNCH, mà một thời Hoa Kỳ đã từng ca ngợi là tiền đồn chống cộng của thế giới tự do.

KẾT LUẬN

Ca dao Việt Nam có câu: “Khôn ngoan đối đáp người ngoài,/ Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau.”. Chính vì CSVN khôn nhà dại chợ, vì tham vọng quyền lực, quyết chí tấn công miền Nam, làm tiêu hao tổng lực dân tộc, nên Trung Quốc mới thừa cơ chiếm được hải đảo Hoàng Sa, làm bàn đạp để tiến xuống phía Nam.

Thứ đến là các thế lực bên ngoài, dầu Cộng sản Quốc tế hay Tư bản Quốc tế, đến Việt Nam đều vì quyền lợi của nước họ, chứ chẳng có chuyện tình nghĩa xã hội chủ nghĩa và cũng chẳng có chuyện thương yêu gì dân tộc Việt Nam. Cũng cần lưu ý thêm rằng tư bản và cộng sản là hai thế lực tương khắc nhưng tương sinh. Vì có cộng sản, tư bản Hoa Kỳ mới đến Việt Nam. Vì có tư bản Hoa Kỳ đến Việt Nam, cộng sản Bắc Việt mới nhờ cộng sản Trung Quốc đánh miền Nam. Khi tư bản Hoa Kỳ vừa quay lưng đi thì CSTQ nhào vào, chiếm liền hải đảo của chúng ta. Chẳng có người nước ngoài nào thương yêu dân tộc chúng ta. Nếu người Việt Nam mà cũng không thương yêu dân tộc mình thì càng tệ hại hơn nữa.

Ngày 19-01-1974, CSTQ đặt chân đến Hoàng Sa. Đây mới chỉ là bước đầu để CSTQ tiến vào biển Đông. Chắc chắn CSTQ sẽ còn tiến xa hơn nữa. Nếu một ngày kia, CSTQ trang bị thêm nhiều hàng không mẫu hạm, nhất là hàng không mẫu hạm chạy bằng nguyên tử lực, thì chắc chắn biển Đông sẽ dậy sóng, làm chấn động chẳng những các nước Đông Nam Á mà cả các nước trên thế giới.

Cuối cùng, sau khi “chống Mỹ cứu nước”, tiêu hao hàng triệu sinh mệnh của thanh niên và đồng bào toàn quốc, lại mất đất mất biển vào tay Trung Quốc, chắc chắn CSVN đã ngộ ra được hai điều: Thứ nhất CSTQ hành động hoàn toàn theo quyền lợi Trung Quốc, không có chuyện tình nghĩa xã hội chủ nghĩa anh em, và sẵn sàng chiếm đất chiếm biển của nước ta. Thứ hai, nếu muốn Việt Nam tiến bộ thì phải hướng về Mỹ, nên sau năm 1975, CSVN tìm tất cả các cách để được Mỹ thừa nhận và giúp đỡ. Khi rước Mỹ “cứu nước”, đảng CSVN xem như tự thú nhận là đã sai lầm trong quá khứ, một sai lầm đã giết hại hàng triệu sinh linh vô tội. Một đảng cầm quyền sai lầm trầm trọng như thế, không đáng tin cậy để tiếp tục cầm quyền.

Trở về với trận hải chiến Hoàng Sa, nhân kỷ niệm ngày 19-01-1974, xin tất cả người Việt Nam hãy cùng nhau thắp nén hương lòng, tưởng nhớ sự hy sinh cao cả của cố trung tá Ngụy Văn Thà và các đồng đội của ông, đã anh dũng chiến đấu chống quân Trung Quốc xâm lược, bảo vệ non sông gấm vóc do tổ tiên để lại. Sự hy sinh của Ngụy Văn Thà và đồng đội trong trận hải chiến Hoàng Sa ngày 19-01-1974 là thiên anh hùng ca bất tử, mãi mãi vang vọng như nhạc hồn đất nước trong lịch sử hào hùng bất khuất của dân tộc Việt Nam.

(Toronto, 19-01-2009)

© Trần Gia Phụng







Lên trên Xem Bach Dang Giang's Thông tin cá nhân Tìm những bài viết khác của Bach Dang Giang
 
ConRongChauTien
Thành viên mới
Thành viên mới


Ngày gia nhập: 29/09/11
Giới tính:
Trạng thái:
Bài viết: 30
Tiền: 60$
Địa chỉ e-mail: Gửi mail
Yahoo! IM: Không cho biết
Sinh nhật: 18/02/91
Cảnh cáo: (0%)
Minus 1 warningCurrent warnlevel: 0%Add 1 warning
Ngày gửi: 30/11/11 lúc 17:19 | IP Logged Trích dẫn ConRongChauTien

Lịch sử tóm lược về tội ác Cộng sản Việt Nam từ khi Hồ Chí Minh và bè đảng tay sai mang búa liềm Nga Tàu về dày xéo quê hương ta gần 80 năm qua.

Tội Ác Của Hồ Chí Minh & Đảng Cộng Sản Việt Nam

1949-1956: Năm đợt Cải Cách Ruộng Đất : 172.008 người bị giết trong số trên 500.000 bị xét xử;
1954: Gần 1 Triệu người đã bỏ Tất Cả để vào Nam tìm Tự Do ;
1958: Theo chỉ đạo của Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng gởi công hàm thừa nhận yêu sách của TC về Biển Đông và 2 Quần Đảo Hoàng Sa & Trường Sa ;
1968: Tấn công Tết Mậu Thân. Hơn 14000 nạn nhân dân sự, trong số hơn 2000 người bị chôn sống ;
1974: Với sự đồng loã của nhà cầm quyền Hà Nội, TC cưỡng chiếm Hoàng Sa của VNCH ;
1975: Cưỡng chiếm Miền Nam, 2 năm sau khi đã ký Hiệp Định Hoà Binh Paris, Trại Tù « Cải Tạo », nửa triệu tù nhân khổ sai, hàng chục ngàn thiệt mạng ;
1975-1985: Hơn 1 triệu 750 người trốn khỏi Việt Nam (3, 4 trăm ngàn tử nạn) ;
1979: Chiến tranh giữa Việt Nam và TC, hàng chục ngàn dân Việt mạng vong ;
1999-2000: Hai Hiệp Ước, ký lén lút, nhượng Đất Biển của Tổ Quốc cho TC (vùng biên giới và hầu như toàn bộ Biển Đông, với 2 Quần Đảo Hoàng Sa & Trường Sa) ;

Đến ngày hôm nay, vẫn chưa có Hiệp Ước hoặc bản đồ nào được công bố ...

Tóm lại, kể từ 1945, « chiến tranh giải phóng » của HCM và đảng CSVN đã sát hại hơn 3 triệu (*) người Việt Nam

(*) Pierre Darcourt, Ed Albatros, Paris, 1976 : Viet Nam, Qu'as-tu fait de tes Fils ? (Việt Nam, nguơi đã làm gì với đàn con ?)

Dẫn tới tình trạng hiện tại :

- Mất hầu như toàn bộ Biển Đông, và một phần khu biên giới phía Bắc ;
- Đại đa số dân chúng sống nghèo khổ mặc dù đã 35 năm hoà bình thống nhất ;
- Ngư phủ Việt Nam bị TC khủng bố trắng trợn, đàn áp thẳng tay, thậm chí sát hại trong khu vực đánh cá truyền thống tổ tiên, trước sự im lặng dửng dưng của nhà cầm quyền ;
- Đàn áp thô bạo người bất đồng chính kiến, tín đồ tôn giáo không "quốc doanh";
- Về tự do biểu lộ tư tưởng, năm 2009, "Phóng Viên Không Biên Giới " đã xếp Việt Nam vào hạng thứ 166 trong số 175 quốc gia trên thế giới ;
- Buôn bán trẻ em, buôn bán phụ nữ để làm nô lệ tình dục ;
- Xuất cảng lao động rẻ tiền (thực chất là nô lệ) khắp thế giới ;
- Cho TC (kẻ thù truyền kiếp) « thuê » nhiều vùng đất đai chiến lược của Tổ Quốc để khai thác bauxite (vô cùng ô nhiễm), với nhân công TC nhập cảnh tự do ...
- Cán bộ đảng CSVN trở thành triệu triệu phú USD, với 1 số không nhỏ là tỷ phú ; Văn Hoá sa sút, Tàu hoá ; Xã Hội đồi truỵ, chạy theo vật chất bằng mọi giá ...
- Việt Nam vẫn thuộc những nước nghèo khổ nhất thế giới, vẫn van xin quốc tế trợ giúp ...
Lên trên Xem ConRongChauTien's Thông tin cá nhân Tìm những bài viết khác của ConRongChauTien
 

Nếu bạn muốn trả lời thì trước tiên bạn phải đăng nhập
Nếu chưa đăng ký thì bạn hãy đăng ký

  Trả lời bài viếtGửi bài viết mới
Xem trang in Xem trang in

Mục lục
Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể trả lời bài viết
Bạn không thể xoá bài viết bạn đã gưi
Bạn không thể sửa bài viết bạn đã gửi
Bạn không thể tạo bình chọn
Bạn không thể bình chọn




Nội dung và quan điểm của những bài viết trên trang web này thuộc về tác giả. Vinanet.dk không chịu trách nhiệm về nội dung cũng như quan điểm của bài viết.
Email: Vinanetadmin@gmail.com
 

  HOT LINKS       

Benzinpriser
Akut-hjælp
Midttrafik
Linkworld.dk
Valuta   Tỷ giá
Bilbasen
Århus.dk
Home.dk
Borger.dk
Boligportal.dk
Guide.dk
Den Blå Avis
TV-Guide
GulOgGratis
Bibliotek
TestDinHastighed
Postdanmark
DenDanskeBank
Finfo
Team viewer
DivShare
CountryCodes
TV other languages
Dailigmotion
Time-Weather
Ebay
Youtube
Imageshack
eTilbudsavis
Veoh.com
4shared
Scribd
Keepvid
Archive.org
Authorstream
Esnips
Unikey 4.0
PhôngChữ
MediaFire
Video4Viet
TV CôngGiáo
Hyperfileshare
VieTVusa
LittleSaigonTV
VietPho TV
3D album
TV PhậtGiáo
Rapidshare
NCT     mp3.zing
Tixpod