Hiển thị danh sách thành viênThành viên  Thư kýThư ký  Sự kiệnSự kiện  Đăng kýĐăng ký  Đăng nhậpĐăng nhập
Thời Trang
 Vinanet forum : Thời Trang
Tiêu đề Chủ đề: mẫu áo sơ mi đẹp cho các nàng Trả lời bài viếtGửi bài viết mới
Tác giả
Nội dung << Chủ đề trước | Chủ đề kế tiếp >>
voicoi_2809
Thành viên mới
Thành viên mới


Ngày gia nhập: 07/12/11
Giới tính:
Đến từ: Vietnam
Trạng thái:
Bài viết: 1
Tiền: 2$
Địa chỉ e-mail: Gửi mail
Yahoo! IM: Yahoo! IM
Sinh nhật: Không cho biết
Cảnh cáo: (0%)
Minus 1 warningCurrent warnlevel: 0%Add 1 warning
Ngày gửi: 11/12/11 lúc 07:08 | IP Logged Trích dẫn voicoi_2809

Những mẫu áo sơ mi đẹp, nữ tính, dịu dàng đầy quyến rũ
cho các cô nàng công sở

Với những cô nàng yêu thích sự kín đáo , những mẫu áo sơ
mi dưới đây hoàn toàn phù hơp với các nàng và tại sao
chúng ta không chọn cho mình một vài kiểu thật ưng ý để
xếp vào bộ sưu tập quần áo của mình














mẫu áo sơ mi đẹpmẫu áo sơ mi đẹp
ao-so-mi-
dep/">http://voicoi2809.wordpress.com/2011/12/07/mau-
ao-so-mi-dep/
áo sơ mi áo sơ mi
xinh-v%E1%BB%9Bi-nh%E1%BB%AFng-
m%E1%BA%ABu-ao-s%C6%A1-mi-
d%E1%BA%B9p/">http://voicoi2809.wordpress.com/2011/
12/10/xinh-xinh-v%E1%BB%9Bi-nh%E1%BB%AFng-
m%E1%BA%ABu-ao-s%C6%A1-mi-
d%E1%BA%B9p/


__________________
mẫu áo sơ mi đẹp
Lên trên Xem voicoi_2809's Thông tin cá nhân Tìm những bài viết khác của voicoi_2809 Ghé thăm voicoi_2809's Trang chủ
 
lamgiau24
Thành viên mới
Thành viên mới
Avatar

Ngày gia nhập: 20/12/11
Giới tính:
Đến từ: Vietnam
Trạng thái:
Bài viết: 1
Tiền: 2$
Địa chỉ e-mail: Gửi mail
Yahoo! IM: Yahoo! IM
Sinh nhật: 01/12/90
Cảnh cáo: (0%)
Minus 1 warningCurrent warnlevel: 0%Add 1 warning
Ngày gửi: 20/12/11 lúc 14:52 | IP Logged Trích dẫn lamgiau24

mình mới sưu tập được mấy mẫu đồng phục áo sơ mi đẹp hét ý luôn nè :



còn nhiều nhiều mẫu lắm, các bạn vào đây xem nha : dongphucvanphong.info
ngoài ra mình còn thấy hãng đồng phục Châu Thủy này còn cung cấp mấy kiểu đồng phục sinh viên đáng yêu lắm, đẹp khỏi chê luôn toàn mấy mẫu Hàn Quốc không nha, ở đây này trangphucvanphong.com


__________________
chuyên mục thời trang |đồng phục công sở|áo sơ mi|váy|đồng phục học sinh|đồng phục nhà hàng|
Lên trên Xem lamgiau24's Thông tin cá nhân Tìm những bài viết khác của lamgiau24
 
demsaoroi88
Thành viên mới
Thành viên mới


Ngày gia nhập: 25/02/11
Giới tính:
Đến từ: Vietnam
Trạng thái:
Bài viết: 3
Tiền: 6$
Địa chỉ e-mail: Gửi mail
Yahoo! IM: Không cho biết
Sinh nhật: 01/12/90
Cảnh cáo: (0%)
Minus 1 warningCurrent warnlevel: 0%Add 1 warning
Ngày gửi: 05/05/12 lúc 11:53 | IP Logged Trích dẫn demsaoroi88

Nhìn những mẫu này đẹp và chuẩn quá nhỉ:)

-------------------------------

Giày toms
skinny
legging
Salon toc
Trà s?a

Lên trên Xem demsaoroi88's Thông tin cá nhân Tìm những bài viết khác của demsaoroi88 Ghé thăm demsaoroi88's Trang chủ
 
bbnet
Thành viên mới
Thành viên mới


Ngày gia nhập: 29/08/12
Giới tính:
Trạng thái:
Bài viết: 3
Tiền: 6$
Địa chỉ e-mail: Gửi mail
Yahoo! IM: Không cho biết
Sinh nhật: 01/12/90
Cảnh cáo: (0%)
Minus 1 warningCurrent warnlevel: 0%Add 1 warning
Ngày gửi: 29/08/12 lúc 08:21 | IP Logged Trích dẫn bbnet

Mẫu áo đẹp, lịch sự rất hợp với dân công sở.
________________________
chondeal.com tổng hợp hotdeal: lam đẹp, thời trang...
Lên trên Xem bbnet's Thông tin cá nhân Tìm những bài viết khác của bbnet
 
ConRongChauTien
Thành viên mới
Thành viên mới


Ngày gia nhập: 29/09/11
Giới tính:
Trạng thái:
Bài viết: 30
Tiền: 60$
Địa chỉ e-mail: Gửi mail
Yahoo! IM: Không cho biết
Sinh nhật: 01/12/90
Cảnh cáo: (0%)
Minus 1 warningCurrent warnlevel: 0%Add 1 warning
Ngày gửi: 29/08/12 lúc 09:50 | IP Logged Trích dẫn ConRongChauTien

http://hanghoatrungcong-tuonglainuocviet.webs.com/
http://hanghoatrungcong-tuonglainuocviet.webs.com/hanghoatqn hiemdoc2.htm#432861807

Hàng Hoá Trung Quốc kém phẩm chất và nhiễm độc

                          http://www.stentorian.com/cartoons/made_in_china.jpg

  1. Nguy cơ độc hại từ hàng Trung Quốc

  2. Vụ tai tiếng sữa độc Trung Quốc ngày càng nghiêm trọng

  3. Tràn lan trái cây, đồ chơi độc hại từ Trung quốc vào Việt Nam

  4. HẢI QUAN PHÁP BÁO ĐỘNG “Hàng độc” Trung Quốc

  5. Siết chặt “rào” với hàng Trung Quốc chất lượng kém

  6. Hàng Trung Quốc “biến hóa” xuất xứ

  7. Vì sao hàng Việt "đấu" không lại hàng Trung Quốc?

  8. “Mạt” vì hàng Trung Quốc giá rẻ

  9. Dừa trắng nõn nhờ hóa chất Trung Quốc

  10. Nỗi đau tận cùng của một gia đình mất con vì sữa nhiễm độc

  11. Trung Quốc đầu độc người VN

  12. Hàng Hoá Độc Hại China Qua Vnam

  13. Ẩn họa hàng Tàu

  14. Không nên ăn hoa quả Trung Quốc

  15. Hàng may mặc Trung Quốc không an toàn

  16. Nhiễm độc do ăn bánh bao Trung Quốc
  17. Trứng gà nhập từ Trung Quốc nhiễm melamine
  18. Hàng ngàn hộ dân tại Hoa Kỳ là nạn nhân của vách thạch cao Trung Quốc
  19. Chất phóng xạ Cobalt-60 bị rò rỉ ra ngoài
  20. Thuốc Ho giết người của Trung Quốc
  21. Trà Tàu “tẩm” chất chì độc hại
  22. Bộ mặt thật của Trung quốc
  23. Thuốc trừ gián và kiến độc hại của Trung Quốc
  24. Coi Chừng Ăn Phải Nước Tương Làm Bằng Tóc 
  25. Nhiều hàng hóa Trung Quốc dành cho trẻ em không an toàn
  26. Tỏi bột, Ớt Bột của Trung Quốc bị nhiễm phóng xạ

Nguy cơ độc hại từ hàng Trung Quốc


Hàng Trung Quốc: Không nhãn mác, không hạn dùng... (Từ biên giới đến thành thị tràn ngập hàng thực phẩm Trung Quốc không nhãn mác nên người tiêu dùng không thể biết thành phần của sản phẩm gồm những gì. Giá các sản phẩm này rẻ đến bất ngờ và có đặc điểm để lâu vẫn... không hư!

Tại chợ Bình Tây, Q.6, trước các sạp hàng thực phẩm khô có đủ loại, từ kim châm, hạnh nhân, măng tây, nấm đông cô, rong biển… Một tiểu thương tại đây cho biết phần lớn những mặt hàng này được nhập từ Trung Quốc dưới dạng đóng thùng cactông nên không có bao bì, không nhãn mác, không hạn sử dụng, cũng chẳng biết nó được sản xuất từ những chất gì. Thế nhưng những mặt hàng này đang được tiêu thụ rất mạnh, đặc biệt là ở các tỉnh.

“Tút” lại là đẹp

Thực phẩm khô Trung Quốc dồi dào, giá nhập vào tương đối rẻ, kích thước lớn, khá bắt mắt nên tiêu thụ mạnh. Nấm đông cô có dáng to, nấu nhanh chín nên người tiêu dùng rất thích. Đặc biệt để lâu bao nhiêu cũng được! Khi nấm có bụi mốc “chỉ cần về nhà ngâm nước là nhả hết” - một tiểu thương cho biết.

Các mặt hàng được bày bán nhìn có vẻ cũ cũ, một số còn bị mốc, đen nhưng chỉ cần người mua về “tút” lại theo một số bí quyết của người bán là... đẹp như thường.

Với bánh kẹo, hàng Trung Quốc thường được bán theo ký, bao bì xanh đỏ rất bắt mắt. Những chiếc bánh gạo, sôcôla hoa hồng, kẹo mềm… giá cực rẻ. Chúng có vị... lạ lạ, dễ ăn, lại được đóng gói nhỏ, tiện sử dụng. Có điều bánh không hề có hạn sử dụng, nhãn mác cũng như nơi sản xuất...

Tại các chợ Bình Tây, An Đông, Bến Thành... có bày bán nhiều loại nước giải khát dạng bột hoặc đóng gói của Trung Quốc, ngoài bao bì không có hướng dẫn sử dụng bằng tiếng Việt. La hán quả trong hộp màu xanh, bên trong chứa 12 miếng nhỏ hình chữ nhật, có mùi hắc xộc vào mũi. Theo chị H. - chủ một tiệm cà phê, loại này có ba loại, bề ngoài giống nhau như đúc nhưng quan sát kỹ sẽ thấy loại xịn nhất có dán tem, giá cao hơn.

Đủ loại bột nêm, gia vị

Sôi động hơn cả vẫn là tại các khu chợ vùng biên của Lạng Sơn. Tại chợ Đồng Đăng, một quầy hàng thực phẩm ngay cổng chợ Đồng Đăng đồ thực phẩm bày cao ngất, để tràn cả lối đi, phần lớn chúng được nhập từ Trung Quốc, từ xì dầu, bột canh, bột nêm, mì chính, gia vị lẩu, nước chấm cho đến các loại thực phẩm tẩm ướp đều được đóng gói trong những bao bì, chai lọ chi chít chữ Trung Quốc. Những gói rau quả ướp bằng thứ nước màu đỏ sền sệt, đóng trong túi nilông trong suốt, bên ngoài in lòe loẹt chữ Trung Quốc. Không có bất kỳ dòng chữ nào ghi hạn sử dụng trên các túi.

Các hộp hương liệu nước ép trái cây có xuất xứ Trung Quốc với nhiều hương vị dứa, dâu, nho... đang được các chợ bán với mức giá chỉ 4.000 - 7.000 đồng/hộp.

Chị Tâm, một tiểu thương tại chợ An Đông (Thành phố Hồ Chí Minh), cho biết “do giá bán quá rẻ cộng với mùi vị trái cây như thật nên những hộp hương liệu này hiện đang được nhiều nhà hàng, tiệm cà phê mua sỉ về pha chế”.

Cũng có nhiều mặt hàng “bổ dưỡng” như sữa bột, sữa hương vị trái cây, các loại hạt nấu sẵn đóng gói trong những chiếc bao hút chân không được nhiều người mua về nấu chè... đều không có nhãn mác, hướng dẫn sử dụng.

“Người dân mình vẫn xài vì cứ nghĩ ăn vào đâu có... chết ngay” - chị Loan nói.

Chỉ riêng xì dầu đã có đến hàng chục loại, bình xì dầu dung tích 2 lít loại ngon nhất giá 20.000 đồng, các loại khác chỉ 8.000 - 15.000 đồng/bình 2 lít. Phần lớn những loại xì dầu này được đựng trong can nhựa màu trắng đục, không có niêm phong.

Nhãn mác của những can xì dầu này đều in chữ Trung Quốc, hầu hết không ghi hạn sử dụng, nơi sản xuất, thành phần… Bà chủ hàng đồ khô báo giá chỉ lấy bằng 2/3 giá bán lẻ nếu có nhu cầu lấy nhiều về xuôi bán.

Trong khi đó tại chợ Lũng Vài (Trung Quốc), dân buôn đồ khô người Việt vẫn thường qua đây lấy hàng, sau đó thuê cửu vạn vác hàng theo đường mòn về tập kết tại các kho hàng thuộc khu vực thị trấn Đồng Đăng (Lạng Sơn), chờ đêm xuống xé lẻ đưa về xuôi.

Giá bán các loại thực phẩm Trung Quốc tại chợ Lũng Vài khá rẻ, chỉ vài nhân dân tệ (1 NDT khoảng 2.000 đồng Việt nam) là được một món. Cụ thể một can xì dầu 2 lít loại ngon giá chỉ 5-6 tệ; gói gia vị lẩu, rau củ quả tẩm ướp khoảng 0,8 - 1,5 nhân dân tệ/gói tùy loại…

Tươi nhờ chất bảo quản

Không giống như các mặt hàng khác, phần lớn hàng hoa quả Trung Quốc về Việt Nam bằng con đường hợp pháp qua cửa khẩu Tân Thanh.

Chị Hoa, một người buôn bán hoa quả lâu năm tại chợ khu vực Tân Thanh, cho biết giá hoa quả Trung Quốc rẻ hơn 30-40% so với hoa quả cùng loại ở trong nước. Đặc điểm của hoa quả Trung Quốc là có hình thức rất đẹp, để được lâu, không bị nẫu. Cam, quít Trung Quốc luôn có vỏ bóng sáng, đều màu, không bị rám như cam, quít của Việt Nam. Còn hồng Trung Quốc có vỏ màu hồng đậm rất đẹp...

Chị Hoa cho hay hoa quả của Trung Quốc để được lâu, vỏ đẹp là do sau khi thu hoạch chúng được ngâm qua các bể nước hòa lẫn hóa chất bảo quản hoa quả khoảng vài giờ, sau đó mới vớt lên xuất đi. Dẫn chứng cho tôi xem, chị Hoa cầm lên một quả táo, sau đó bóc lớp sợi xốp bọc bên ngoài ra thì có những hạt màu trắng nhỏ li ti bám trên cuống của quả táo.

Chị Hương, tiểu thương chợ An Đông (Thành phố Hồ Chí Minh), cho biết: “Khi bóc lưới xốp bọc quả táo ra thấy rất nhiều hạt trắng mịn đọng trên vỏ quả chính là hóa chất bảo quản”. Nguy cơ với sức khỏe người tiêu dùng tăng lên khi người bán hay “lên đời” hàng Trung Quốc thành sản phẩm Úc, Mỹ để đánh lừa người tiêu dùng.

Gần đây, ngoài cà rốt, gừng, khoai tây Trung Quốc, thị trường Việt Nam còn làm quen với loại bông cải của Trung Quốc. Bông cải trắng Trung Quốc to, đẹp, rẻ hơn cải Đà Lạt nên tiêu thụ khá mạnh. Tuy vậy, không ai biết nó có chứa hóa chất kích thích tăng trưởng hay bảo quản trong đó hay không.


Nguồn Viet Times

 ______________________________________

Vụ tai tiếng sữa độc Trung Quốc ngày càng nghiêm trọng


19/09/2008
 
Vụ tai tiếng sữa độc ở Trung Quốc đã trở nên nghiêm trọng hơn với việc nhà chức trách loan báo rằng sữa tươi cũng bị nhiễm độc chứ không phải chỉ có sữa bột mà thôi. Các giới chức Hoa Kỳ và Châu Âu phụ trách vấn đề an toàn của các sản phẩm tiêu thụ đang viếng thăm Trung Quốc đã bày tỏ quan tâm về vấn đề này giữa lúc giới hữu trách Trung Quốc tiếp tục ra lệnh thu hồi sản phẩm. Từ Bắc kinh, thông tín viên Daniel Schearf của đài VOA có bài tường thuật sau đây.

 

A child cries as he waits for ultrasonic scan to detect for problems related to consuming tainted milk formula at a hospital in Shijiazhuang Sept, 2008
Sữa nhiễm độc đã làm hơn 6,000 trẻ em bị bệnh khắp Trung Quốc

Tổng cục Kiểm soát Chất lượng Trung Quốc xác nhận rằng hóa chất melamine độc hại được tìm thấy trong 10% các mẫu thử nghiệm của những loại sữa thể lỏng của ba công ty sữa lớn nhất nước.

Trước đó, chất melamine, loại hóa chất công nghiệp dùng trong các sản phẩm plastic, chỉ được phát hiện trong sữa bột sau khi hàng ngàn em bé mắc bệnh sạn thận.

Tầm mức của vụ bê bối này đang gia tăng trong lúc các giới chức Hoa Kỳ và Châu Âu đến thăm Trung Quốc ngày hôm nay để thảo luận về vấn đề an toàn sản phẩm.

Ông Robert Madelin là Tổng Giám đốc Cơ quan y tế và bảo vệ người tiêu thụ của Ủy hội Châu Âu. Ông cho biết các phái đoàn Mỹ và Châu Âu muốn Trung Quốc giải thích cặn kẽ về vụ tai tiếng này.

Ông Madelin nói: "Vấn đề giữa các chính phủ, giữa các cơ quan quản lý là chúng tôi cần phải thành thật cởi mở với nhau ngay tức khắc. Những người tham gia hoạt động kinh tế cũng có bổn phận phải thành thật cởi mở, và tôi trông đợi các cơ quan quản lý áp dụng những biện pháp để trừng phạt những hành vi trì hoãn trong phạm vi quản hạt của mình."

Giới hữu trách đã khám phá là có tới hai mươi hai công ty sữa ở Trung Quốc bán ra những sản phẩm có chứa melamine. Hóa chất này có hàm lượng nitrogen cao và những kẻ bất lương đã dùng để cho vào sữa pha nước để khiến cho sữa có vẻ như có nhiều protein.

Trong số 22 công ty vừa kể, có ít nhất 2 công ty đã xuất khẩu hàng hóa của họ sang các nước ở Châu Á và Phi Châu.

Cho tới giờ, chưa có sữa nhiễm độc được phát hiện bên ngoài Trung Quốc. Tuy nhiên, tại Hồng Kông, giới hữu trách đã phát hiện những sản phẩm chế từ sữa của công ty Y Lợi và đã ra lệnh thu hồi các sản phẩm này.

Bà Nancy Nord, quyền Chủ tịch Ủy ban An toàn Sản phẩm Tiêu thụ của chính phủ Mỹ, hôm nay tuyên bố rằng vụ tai tiếng sữa độc làm nổi bật nhu cầu đối thoại về vấn đề an toàn sản phẩm.

Ông Nord nói: "Chúng tôi phải luôn luôn đề cao cảnh giác để ngăn không cho những sự việc như vậy xảy ra trong những khu vực khác. Đó chính là lý do tại sao chúng tôi bắt buộc phải tiến hành những cuộc thảo luận ở cấp cao, ở cấp chính sách, và ở cấp kỹ thuật. Chúng tôi cần phải bảo đảm là đường giây thông tin liên lạc được thông suốt để chúng tôi có thể ứng phó với những vấn đề này một cách thỏa đáng khi chúng xuất hiện."

Cho đến nay, có 4 em bé thiệt mạng và 6,000 em khác bị bệnh sau khi uống sữa pha từ sữa bột bị nhiễm độc. Chưa có người lớn nào ngã bệnh trong vụ bê bối mà chính phủ Trung Quốc gọi là 'sự cố trọng đại' này.

Ảnh hưởng kinh tế của vụ này hiện chưa được rõ, nhưng công nghiệp sữa của Trung Quốc dự kiến sẽ bị thiệt hại nặng.

Hãng cà phê Starbuck của Mỹ cho biết họ đã chỉ thị cho hơn 300 cửa tiệm của họ ở Trung Quốc ngưng dùng sữa của hãng Mãnh Ngưu.

Chính phủ ở Bắc kinh đã ra lệnh thu hồi các sản phẩm nhiễm độc và cam kết trừng trị những kẻ bất lương.

18 người đã bị bắt giam và vài viên giám đốc của các công ty sữa đã bị sa thải.

 _________________________________

Tràn lan trái cây, đồ chơi độc hại từ Trung quốc vào Việt Nam

HÀ NỘI (TH) - Hàng hóa nhập cảng từ Trung Quốc qua đường chính thức hay nhập lậu, từ trái cây đến thực phẩm hay đồ chơi trẻ em, sử dụng an toàn hay không? Ðây là vấn đề lớn nhưng từ xưa đến nay không thấy nhà cầm quyền Hà Nội quan tâm.

Không có khảo cứu, thử nghiệm, xét nghiệm, điều tra. Chỉ thấy hàng Trung Quốc tràn ngập thị trường Việt Nam từ quê đến tỉnh mà một số nhà sản xuất tại Việt Nam từng kêu rằng “thua ngay trên sân nhà”.

Chuyện chỉ trở thành vấn đề khi báo chí thế giới tràn đầy các tin tức về sự độc hại của một số loại hàng hóa nào đó do Trung Quốc sản xuất và xuất cảng. Khi đó, nhà cầm quyền Hà Nội mới bắt đầu nhúc nhích vì báo chí trong nước báo động.

Năm ngoái cả nước lên cơn sốt khi báo chí loan tin sữa nhập cảng từ Trung Quốc có trộn thêm melamine, một thứ hóa chất gây bệnh sạn thận và nhiều bệnh nguy hiểm khác. Melamine giúp nhà sản xuất đánh lừa được một số thử nghiệm để báo giả dối cho người sử dụng hiểu lượng protein nhiều hơn trong thực phẩm.

Hồi Tháng Giêng vừa qua, hai người chịu trách nhiệm về cho thêm melamine vào sữa ở Trung Quốc đã bị tòa án theo lệnh nhà cầm quyền Bắc Kinh kết án tử hình. Ít nhất 6 trẻ em đã thiệt mạng, hàng trăm trẻ em khác bị bệnh trầm trọng vì sữa pha chế melamine quá độc hại ở nước này. Dù vậy, Trung Quốc cấm người dân đi kiện và nhà cầm quyền Hà Nội theo gương này để cấm dân đòi bồi thường thiệt hại. Cũng không có một cuộc khảo sát nào để xét nghiệm tình trạng sức khỏe trẻ em Việt Nam đã uống sữa nhập cảng nhiễm melamine từ Trung Quốc.

Ngày 30 Tháng Năm 2009, tờ Thời Báo Bắc Kinh đưa tin ngày 26 Tháng Năm 2009, Cục Công Thương Bắc Kinh kiểm soát hàng loạt đồ chơi trẻ em đã khám phá thấy có 6 loại đồ chơi không đúng tiêu chuẩn phẩm chất, trong đó có hai loại dễ gây bệnh truyền nhiễm. Trước đó, cơ quan này đã tìm thấy hàng chục loại đồ chơi trẻ em khác, sản xuất ở Quảng Ðông, có nhiều hóa chất độc hại.

Theo một bài báo trên tờ Thanh Niên ngày 31 Tháng Năm 2009, hàng sản xuất ở Quảng Ðông, Trung Quốc, tràn ngập thị trường Việt Nam. Tờ báo dẫn lời một chủ hàng nói rằng, “lấy hàng từ Quảng Ðông về Sài Gòn dễ hơn đi chợ”. Ðủ mọi loại hàng hóa gốc Quảng Ðông, nếu tiểu thương nào muốn mua chỉ cần “chọn hàng ưng ý rồi cho địa chỉ ở Việt Nam là được giao hàng tận nơi.”

Vẫn theo tờ Thanh Niên, đồ chơi Trung Quốc chiếm trọn thị trường Việt Nam. “Ngày 29 Tháng Năm 2009 quan sát ở một số siêu thị, nhà sách Sài Gòn, chúng tôi thấy gần như tất cả đồ chơi trẻ em đang được bày bán đều dán nhãn “Made in China”. Tuy nhiên, hầu hết không ghi chi tiết được sản xuất bởi công ty, ở tỉnh thành phố nào.” Báo Thanh Niên viết.

Nhà cầm quyền CSVN có cơ quan kiểm soát thị trường ở đủ mọi cấp, có công an ở mọi cấp, có hải quan, có cơ quan kiểm soát phẩm chất hàng hóa. Nhưng báo Tiền Phong ngày Thứ Hai 1 Tháng Sáu 2009 dẫn theo lời một bà chủ hàng nhập cảng đồ chơi trẻ em từ Trung Quốc về Hà Nội nói rằng, “Hàng từ Lạng Sơn về, hầu như không có cơ quan nào kiểm tra chất lượng đồ chơi. Chỉ thỉnh thoảng khi báo chí rộ lên chuyện đồ chơi bạo lực thì Quản Lý Thị Trường mới hỏi thăm thôi...”

Ngày 31 Tháng Năm 2009, báo Thanh Niên viết rằng trái cây các loại nhập cảng từ Trung Quốc “để cả tháng vẫn còn tươi”. Tại sao lại có đặc tính siêu việt như vậy mà trái cây nhập cảng từ Úc, từ Mỹ chỉ vài ngày đã thối và giá lại đắt hơn nhiều?

Một tiểu thương nói với ký giả báo Thanh Niên là, “Chúng tôi biết trái cây Trung Quốc có chất làm ngọt, chất bảo quản... nhưng không biết rõ chúng là chất gì, độc hại đến mức nào nên vẫn bán”.

Tờ báo thuật tiếp rằng, “Theo thanh tra Chi Cục Bảo Vệ Thực Vật thành phố Sài Gòn, qua các kiểm tra các test nhanh thấy táo, lê, cam của Trung Quốc có gốc lân và carbamat, nhưng khi đem về kiểm tra lại không xác định được chất gì, dư lượng bao nhiêu...”

Thấy như vậy, nhưng cái ông thanh tra kia và cả cơ quan của ông lại không thấy gửi sản phẩm tới nơi có khả năng kỹ thuật phòng thí nghiệm cao hơn để xác định xem hóa chất đó là gì, xấu tốt độc hại ra sao, hầu bảo vệ người tiêu thụ.

Tờ Thanh Niên còn nói thêm rằng, “Theo phản ảnh của một số tiểu thương, Trung Quốc còn bán sang Việt Nam rất nhiều loại thuốc bảo quản hoa quả. Mỗi gói này chỉ giá 10,000 đồng (khoảng $0.55 xu Mỹ) phun được hàng tạ trái cây để giữ cho đẹp và bảo quản được lâu”.

Ngày 2 Tháng Sáu 2009, báo Thanh Niên nêu ra nhiều nghi vấn về các loại gia vị nấu nướng nhập cảng từ Trung Quốc mà không ai biết gì về thành phần hóa học của chúng. Bởi vậy, nêu chẳng may ngộ độc thì “cũng không biết xử trí ra sao”.

Tờ báo còn dẫn lời một bạn hàng ở chợ Bình tây, Sài Gòn, nói rằng, “tốt nhất, chỉ làm thức ăn để bán thôi chứ đừng có ăn”.

________________________________

HẢI QUAN PHÁP BÁO ĐỘNG “Hàng độc” Trung Quốc

Giày nhiễm độc, ghế bành gây dị ứng, kem đánh răng có chứa chất làm đông đặc, thuốc lá Marlboro giả dính phân chim bồ câu, sữa nhiễm khuẩn, đồ chơi nguy hiểm.
Các cảnh báo về các sản phẩm được sản xuất tại Trung Quốc ngày càng thêm nhiều. Những sản phẩm này mang lại nhiều lợi nhuận nhưng người buôn lại ít gặp rủi ro hơnFabrice (*) lái xe hơi đi một vòng cảng Le Havre, vào một mê cung ấn tượng đầy container. Anh phải rướn cổ lên mới thấy được đỉnh của những chiếc container và không ngừng cầu nguyện những cái hộp khổng lồ kia không đổ ập xuống. Fabrice là thanh tra hải quan, chuyên gia về “hàng hóa châu Á” của Celtic (Đơn vị nghiên cứu và chống buôn lậu chuyển tải bằng container).

Rồi anh nhìn thấy một hàng container màu đỏ chất thành nhiều tầng dựng thẳng đứng, to lớn không kém gì một chung cư dành cho người thu nhập thấp. Tất cả đều dán mác “vận chuyển từ Trung Quốc”. Những kiện hàng khổng lồ này chứa đựng những gì: ghế, đồ ăn, giày hay đồ chơi? Làm thế nào để biết được?

Gà Trung Quốc biến thành gà Brazil

Mỗi năm, có hơn một phần tư trong số 2,1 triệu container trung chuyển qua cảng Le Havre đến từ Trung Quốc. Tất nhiên, không thể kiểm tra hết. Hải quan sẽ phân loại một lần thông qua danh sách các chuyến hàng được cho là “nhạy cảm”. Sau đó, Fabrice sẽ thẩm định thêm lần nữa, anh cũng có “thủ thuật” riêng để kiểm tra.

Fabrice không còn ngạc nhiên về bất kỳ điều gì nữa. Anh từng cho bốc dỡ các container chứa cá thối rữa. “Cá thối nghiền nhuyễn được gởi đến một nhà máy sản xuất mỹ phẩm. Thật tồi tệ!”. Anh cũng từng khám phá ra thuốc lá giấu trong máy đun nước nóng hay máy lạnh giả. Có khi anh còn tìm ra được cả người vượt biên, núp trong các container vỏ xe hơi...

Búp bê Trung Quốc trong cửa hàng Lafayette ở Cannes

Fabrice đã học được cách nghi ngờ mọi thứ, đặc biệt là giấy tờ xuất nhập khẩu. Giấy khai báo giả là một thủ thuật hay được sử dụng. “Thịt trong các container được ghi là bàn chải đánh răng. Thịt gà Trung Quốc thì ghi là gà Brazil để tránh lệnh cấm gà bị cúm gia cầm từ Trung Quốc”.

Là chuyên gia trong lĩnh vực hàng giả, Fabrice còn thu được các viên Viagra giả, Red Bull lon giả và thậm chí cả cà chua đóng hộp giả. Fabrice tỏ ra khâm phục: “Người ta đã vượt khỏi giai đoạn làm giả quần jeans Levi’s và túi xách Louis Vuitton lâu rồi. Nay các nhà sản xuất Trung Quốc có thể bắt chước, làm ra đủ mọi loại sản phẩm”.

Nhưng hiện nay vấn đề không chỉ là kinh tế mà trở thành vấn đề sức khỏe. Mới đây, Fabrice đã chặn lại hai container xà phòng hiệu Monsavon giả lúc chúng sắp được chuyển sang Guinée. Lâu nay, loại xà phòng này vẫn được bày bán ở châu Phi và đã gây ra bệnh chàm hay dị ứng da ở người sử dụng. Theo Fabrice, là nơi tiêu thụ khá nhiều hàng hóa, “châu Phi trở thành thùng rác chứa đồ giả của Trung Quốc”.

Cảnh báo DMF

Hiện nay, Hải quan Pháp đã chú ý đến chất dimethyl fumarate (DMF). Fabrice, cũng như nhiều đồng nghiệp của anh, chưa từng nghe nói về loại hóa chất này. Nhưng mùa thu vừa rồi, một số người mua ghế bành hay giày bốt của Trung Quốc đã mắc bệnh chàm, phỏng, thậm chí nhiễm trùng phổi do DMF, một hóa chất rất dễ gây dị ứng. DMF thường được sử dụng làm chất chống mốc.

Một vài nhà sản xuất Trung Quốc đã dùng DMF để bảo quản hàng hóa trong mùa có gió mùa gây ẩm ướt và cả khi vận chuyển hàng hóa dài ngày trong container. Các nhà chức trách đã phát đi mức cảnh báo đỏ (mức cao nhất). Do có “cảnh báo DMF”, Fabrice sẽ phải kiểm tra một container giày. Cách đây vài tháng, hẳn anh đã không phải làm như thế.

Nhãn hiệu Gemo đã phải thu hồi 4.500 đôi giày phụ nữ loại không có đế, dùng trong nhà đã được bán ra thị trường. Laurence Pailloux, phụ trách pháp luật của tập đoàn Eram (nhãn hiệu Gemo, Bocage, Eram...) cho biết: “Chúng tôi cũng đã thu về 14 mẫu giày khác, tổng cộng là 2.000 đôi. Qua kiểm tra, chúng tôi thấy có chất DMF trong những sản phẩm này” . Tuy nhiên, theo bà chỉ giày nhãn hiệu Gemo là bị thu hồi và đây là loại giày giá rẻ nhất.

Hiện tại, phần lớn các nạn nhân đã chọn giải pháp thương lượng. Riêng bà Véronique Homaire, một doanh nhân tại Ingrandes (Maine-et-Loire), đã kiện nhà cung cấp có trụ sở tại Aubervilliers (một trong các trung tâm xuất nhập khẩu làm ăn với Trung Quốc). Bà cho biết: “Tôi muốn nêu gương! Có vẻ như mọi nhà cung cấp tại Aubervilliers đều chịu chi tiền để tránh gây ầm ĩ. Nhưng đó là một chất dễ bay hơi, có thể làm cho da giày bị nhiễm độc”.

Homaire đã phải nằm viện 6 tuần sau khi mang một đôi bốt bị nhiễm độc.

Ai nối giáo cho giặc?

Các thẩm phán đang nghiên cứu một hồ sơ ít được biết đến. Năm 2002, hàng triệu gia cầm và thỏ Trung Quốc bị nhiễm chloramphénicol (một chất kháng sinh bị cấm ở châu Âu) đã được chế biến thành chả cuốn, pa-tê và các sản phẩm khác. Sau đó chúng được phân phối cho các căng tin ở trường học và các nhà ăn trong các doanh nghiệp. Chloramphénicol không bị phân hủy khi nấu chín, có thể làm hỏng hoạt động của tủy xương.

Một nhân viên điều tra của SNDJ (Trung tâm Hình sự Hải quan quốc gia), người theo dõi vụ việc, nói một cách tức giận: “Trong vụ việc này, hai nhà phân phối của Pháp cũng phải chịu trách nhiệm như những nhà sản xuất Trung Quốc. Qua kiểm định, họ hoàn toàn có thể nhận biết được loại chất bị cấm này. Nhưng họ cứ để cho hàng hóa được bán ra ngoài”. Các nhà phân phối đã bị điều tra và việc thẩm tra cũng sắp kết thúc.

Nhân viên điều tra nói trên cho biết thêm: “Nhưng để đi đến ngọn nguồn của vấn đề, cần phải điều tra tại Trung Quốc. Đáng tiếc là chúng tôi chưa được phép làm như vậy...”. Giống như Fabrice, điều tra viên này có cảm giác như mình phải sắm vai một người bé nhỏ chống lại một gã khổng lồ.

Những người đứng đầu mạng lưới này đã lộ diện. David Cugnetti, làm việc tại SNDJ, kể lại: “Đó là một cặp vợ chồng. Họ là những nhân vật tầm cỡ trong ngành đồ chơi, có cửa hiệu lớn và bán sản phẩm ra khắp nước Pháp, thậm chí có vẻ như họ là thành viên của các hiệp hội bảo vệ người tiêu dùng nữa...”

Thật ra, cho đến nay thì cũng chỉ có người vợ bị điều tra. “Người chồng được bảo vệ. Ông ta không làm việc tại nhà máy ở Pháp. Ông ta điều hành mọi việc từ một văn phòng xuất nhập khẩu tại Hồng Kông. Vì vậy không thể chạm đến được ông ấy”.

“Nếu chỉ một mình, nước Pháp không thể làm được gì. Nhưng nếu cả châu Âu thì có thể gây áp lực được”, Meglena Kuneva, Ủy viên châu Âu phụ trách bảo vệ người tiêu dùng, nói. Kuneva cũng là người đứng đầu Rapex, hệ thống “cảnh báo nhanh và thu hồi các sản phẩm nguy hiểm”. Năm ngoái, tổ chức này đã phát đi 1.600 văn bản cảnh báo, trong đó có một nửa liên quan đến hàng hóa đến từ Trung Quốc.

________________________________

Siết chặt “rào” với hàng Trung Quốc chất lượng kém

 CSVN đã biết rất rõ hàng hoá Trung Cộng kém phẩm chất, có hoá chất độc hại. Nhưng bất lực hay không dám đụng chạm "láng giềng tốt" "đồng chí tốt" mà phải "hợp tác toàn diện"...?

Tuy không phân biệt xuất xứ nhưng hàng hoá không đáp ứng tiêu chuẩn kỹ thuật hoặc có thể ảnh hưởng đến sức khoẻ người tiêu đùng thì phải kiên quyết ngăn chặn.  Thứ trưởng Bộ Công Thương Bùi Xuân Khu cho biết như vậy trong cuộc trao đổi với phóng viên Vietnamnet bên lề cuộc giao ban trực tuyến 6 tháng đầu năm  2009 của Bộ Công Thương.

 

Ông Bùi Xuân Khu. Ảnh: Phan Hùng. 

Thưa ông, thời gian qua hàng Trung Quốc chất lượng kém vào Việt Nam rất nhiều, gây lo ngại đến sức khỏe người tiêu dùng. Hiện Bộ Công Thương đã có biện pháp nào để ngăn chặn tình trạng trên?

- Thực tế, hàng Trung Quốc nhập vào Việt Nam có hai loại. Loại nhập khẩu theo đường chính ngạch, chúng ta có thể kiểm tra, kiểm soát trên các cơ sở tiêu chuẩn kỹ thuật của Việt Nam. Vì thế, nếu hàng hoá không đạt tiêu chuẩn chất lượng hoặc ảnh hưởng đến sức khoẻ người tiêu dùng hoàn toàn có thể ngăn chặn được.

Nhưng vừa rồi, có hiện tượng một số loại quần áo trẻ em có nhiễm độc như chất fomadehyde do chính phía Trung Quốc phát hiện ra. Ngay khi có thông tin này, các cơ quan quản lý của ta cũng đã vào cuộc. Cơ quan Quản lý thị trường của Việt Nam đã tiến hành kiểm tra, kiểm soát.

Tuy nhiên, những hàng chất lượng kém, độc hại này chủ yếu hàng nhập lậu qua các cửa khẩu, tiểu ngạch và dọc đường biên giới rất dài của nước ta.

Hiện Bộ Khoa học Công nghệ và Bộ Công Thương đang xây dựng hàng rào kỹ thuật, đưa ra mức nào thì không cho sử dụng.

Cụ thể các tiêu chuẩn kiểm soát chất lượng đó như thế nào và chế tài cho việc vi phạm ra sao, thưa ông?

Theo Bộ Công Thương, tính chung các thị trường, 6 tháng đầu năm 2009, Việt Nam nhập siêu 2,1 tỷ USD. Nhưng riêng thị trường Trung Quốc, 6 tháng qua Việt Nam đã nhập siêu tới 5 tỷ USD. 

- Các sản phẩm nhập chính ngạch sẽ có quy định cụ thể như nồng độ hóa học là bao nhiêu, trên mức đó thì không cho nhập nữa… Khi bộ tiêu chuẩn của Bộ Khoa học Công nghệ và Bộ Công Thương đã ban hành rồi thì các cơ quan chức năng như thuế, hải quan, cửa khẩu sẽ phải theo đó mà thực hiện.

Nhưng tôi thấy, chỉ qua các công bố trên phương tiện thông tin đại chúng, dân đã tẩy chay những mặt hàng nhập từ Trung Quốc có chứa chất độc hại rồi.

Khi tiêu chuẩn về chất lượng được ban hành, liệu điều kiện máy móc, thiết bị tại các cửa khẩu có đáp ứng được các yêu cầu kiểm tra, đây cũng là vấn đề đáng lo ngại? 

- Có! Chúng ta có đủ máy móc thiết bị để kiểm tra và có đủ lực lượng quản lý thị trường ở các cửa khẩu.

Sản phẩm không đáp ứng được tiêu chuẩn kỹ thuật thì phải ngăn chặn, không cho nhập khẩu. Ảnh: Phan Hùng

Không chỉ hàng hoá thông thường, Việt Nam cũng đang nhập nhiều máy móc, thiết bị từ Trung Quốc. Trong khi, máy móc từ nước này lại bị xem là tiêu hao nhiều năng lượng và gây ô nhiễm môi trường. Ông nhìn nhận thế nào về vấn đề này? 

- Về máy móc thiết bị nhập từ Trung Quốc cần phân thành hai loại. Một là máy móc thiết bị của Trung Quốc, nhưng do các nhà đầu tư từ các nước công nghiệp phát triển như G7 đầu tư vào, chứ không chỉ là hàng do doanh nghiệp Trung Quốc sản xuất.

Hai là có những thiết bị của Trung Quốc tốt mà lại rẻ. Ví dụ điện Ninh Bình mua máy móc Trung Quốc, qua nhiều năm mà vẫn chạy tốt, vậy thì những công ty lớn như Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) vẫn có thể mua máy móc Trung Quốc.

Hơn nữa, nếu họ trúng thầu như nhà máy Sơn Động chẳng hạn thì phải chịu thôi vì suất đầu tư nó thấp. Tuy xuất xứ Trung Quốc, nhưng do G7 sản xuất thì không phải là xấu.

Chúng ta không nên phân biệt xuất xứ hàng hoá. Nhưng những sản phẩm của Trung Quốc chất lượng không đáp ứng được tiêu chuẩn thì phải ngăn chặn.

Xin cảm ơn ông!      

Nguồn: Phan Hùng – VIETNAMNET
 
______________________

Hàng Trung Quốc “biến hóa” xuất xứ

Cùng một mẫu áo thun, vài ngày trước chúng tôi được giới thiệu là hàng Trung Quốc thì nay người bán hàng cho biết xuất xứ tại Hồng Kông, một sạp khác lại khẳng định là hàng Việt Nam... nhái mẫu Trung Quốc.

Mua bán vẫn nhộn nhịp
 
Dù có thông tin quần áo, đồ dùng trẻ em xuất xứ từ Quảng Đông - Trung Quốc chứa hóa chất độc hại, song tại TPHCM hàng hóa từ Quảng Đông vẫn được mua bán nhộn nhịp. Tuy nhiên, đa số người bán khá e dè khi đề cập xuất xứ của chúng.
 
Tại chợ An Đông 2, các sạp quần áo thời trang vẫn treo hàng Quảng Đông lẫn lộn với hàng VN, Hàn Quốc... Hỏi xuất xứ một chiếc áo thun kết ren khá đẹp, chúng tôi được chị bán hàng cho biết hàng Hồng Kông. Tại sạp khác, cũng chiếc áo giống hệt vậy, song chúng tôi được giới thiệu là hàng VN nhái mẫu Trung Quốc!

Chúng tôi thắc mắc sao vài ngày trước, cũng chiếc áo này nhưng người bán bảo là hàng cao cấp nhập từ Trung Quốc. Chị bán hàng hạ giọng: “Đúng đó là hàng Trung Quốc, song vài ngày nay rộ lên chuyện quần áo Quảng Đông chứa chất độc hại nên tụi tôi phải nói xuất xứ khác đi cho dễ bán”.

Theo nhiều tiểu thương, phần lớn khách hàng có thói quen chọn theo sở thích, mặc vào thấy đẹp là mua. Ít ai quan tâm đến việc sản phẩm có độc hại hay không, xuất xứ từ đâu nên người bán muốn quảng cáo hàng ở đâu cũng được.

Trong khi đó, các cửa hàng chuyên kinh doanh đồ chơi trẻ em trên đường Ngô Nhân Tịnh (quận 6) và các đường phố gần chợ Bình Tây khá vắng khách. Chủ một cửa hàng đồ chơi trẻ em trên đường Ngô Nhân Tịnh cho biết hai hôm nay ít có khách lẻ ghé, song khách sỉ thì vẫn mua hàng đều đều.

“Tôi cũng có nghe tin hàng Quảng Đông độc hại nhưng không thấy ai lấy mẫu kiểm tra hay nhắc nhở gì hết. Chắc sức mua sẽ chậm vài ngày, sau thì đâu lại vào đó thôi”, người bán hàng thản nhiên. 

Sẽ cảnh báo người tiêu dùng

Phó Chủ tịch Hội Tiêu chuẩn - Bảo vệ người tiêu dùng VN Hồ Tất Thắng cho biết hội vẫn chưa nhận được thông tin chính thức từ cơ quan chức năng về chuyện quần áo và đồ dùng trẻ em sản xuất ở Quảng Đông có chứa hóa chất độc hại.

Theo ông Thắng, nếu cảnh báo của cơ quan chức năng Trung Quốc chính xác, số hàng hóa này tràn về VN sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe người tiêu dùng, nhất là trẻ em. Vì thế, hội sẽ lên tiếng cảnh báo đến người tiêu dùng khi có đầy đủ thông tin và cơ sở khoa học về vấn đề này từ cơ quan chức năng.

Trao đổi với chúng tôi qua điện thoại, một lãnh đạo Sở Công Thương TPHCM cho biết gần đây, lực lượng QLTT đã kiểm tra, phát hiện nhiều vụ kinh doanh quần áo, đồ dùng trẻ em xuất xứ từ Trung Quốc , phần lớn là hàng cấm, hàng lậu, không có hóa đơn, chứng từ. Tuy nhiên, từ khi có thông tin quần áo, đồ dùng trẻ em từ Quảng Đông chứa chất độc hại, sở chưa nhận được chỉ đạo gì của UBND TPHCM và cũng chưa có kế hoạch kiểm tra các mặt hàng này.

Trong khi đó, bác sĩ Nguyễn Xuân Mai, nguyên phó viện trưởng Viện Vệ sinh Y tế công cộng, cho biết trước giờ viện chưa thực hiện lấy mẫu quần áo trên thị trường để kiểm tra hàm lượng hóa chất. Theo bác sĩ Mai, ngoài khả năng nhiễm formaldehyde, các loại quần áo màu sắc sặc sỡ còn có thể gây dị ứng cho người mặc. Nhất là các loại quần áo cũ mà người bán làm mới bằng các phẩm màu công nghiệp độc hại, khi mặc vào sẽ gây kích ứng da, dẫn đến dị ứng hàng loạt.

Ráo riết kiểm tra quần áo, đồ chơi Quảng Đông

Chiều 30/5, Thứ trưởng Thường trực Bộ Công Thương Bùi Xuân Khu cho biết thông tin về nhiều mặt hàng quần áo và đồ dùng trẻ em sản xuất ở Quảng Đông chứa chất độc hại đã gây hoang mang cho người tiêu dùng trong nước. Bộ Công Thương đã yêu cầu các chi cục QLTT tăng cường kiểm tra các mặt hàng quần áo và đồ chơi có nguồn gốc từ Trung Quốc, đặc biệt là ở Quảng Đông.

Thông tin xuất hiện đúng vào dịp Quốc tế Thiếu nhi (1/6) - thời điểm mà nhiều gia đình mua sắm quần áo, đồ chơi cho con em, do đó, Bộ Công Thương đã đề nghị các cơ quan chức năng ráo riết kiểm tra và báo cáo kết quả về bộ vào đầu tuần tới. 

---------------------------------------------------------

Vì sao hàng Việt "đấu" không lại hàng Trung Quốc?


29/07/2009 17:46 (GMT +7)
“Hàng Trung Quốc đang đổ vào thị trường Việt Nam với quy mô lớn chưa từng thấy, cạnh tranh gay gắt với hàng nội”, PGS.TS Trần Đình Thiên, Viện trưởng Kinh tế Việt Nam, nhận định tại hội thảo “Để hàng Việt Nam thay thế hàng Trung Quốc trên thị trường nội địa” tổ chức hôm qua tại TP HCM.

Hàng Trung Quốc không chỉ xuất hiện rất nhiều ở Móng Cái, Lạng Sơn, Lào Cai… mà còn “tung hoành” tại thị trường TP HCM. Trong 6 tháng đầu năm, hàng Trung Quốc chiếm 70% tổng số vụ nhập lậu, hàng giả, hàng nhái, hàng kém chất lượng mà các cơ quan chức năng đã kiểm tra và xử lý.

Bất lực với hàng giá rẻ?

Ông Thiên cho rằng, hiện nay, hàng Trung Quốc mà người tiêu dùng, doanh nghiệp đang bức xúc đa số là hàng nhập lậu tiểu ngạch, do các “hộ gia đình” Trung Quốc sản xuất chứ không phải hàng do các doanh nghiệp uy tín làm ra. “Chúng ta đang chiến đấu quyết liệt với hàng độc hại, hàng kém chất lượng. Thế nhưng, vừa qua, tôi trao đổi với một quan chức quản lý thị trường thì họ nói rằng hàng Trung Quốc ở Việt Nam nhiều đến mức không chống được, nếu bắt hôm trước, hôm sau lại tràn ngập”, ông Thiên nói.

Trong khi đó, không ít doanh nghiệp Việt Nam vì lợi nhuận đã chủ động nhập những mặt hàng kém chất lượng về bán dù biết hàng “có vấn đề”. Cơ chế kiểm soát hàng nhập khẩu bị thả lỏng, nhiều khi thờ ơ, vô nguyên tắc cũng là nguyên nhân hàng giá rẻ, kém chất lượng có mặt khắp nơi. Thực tế cho thấy, hàng Việt Nam có thể cạnh tranh ngang ngửa với hàng chất lượng tốt, có uy tín nhưng lại không cạnh tranh nổi với hàng nhập lậu “giá rẻ”.

Tuy nhiên, một trong những nguyên nhân chính khiến hàng Trung Quốc có thể “ăn sâu, bám rễ” ở thị trường Việt Nam do các thương nhân Trung Quốc nhanh nhạy nắm bắt các chính sách của Việt Nam để vận dụng vào trong kinh doanh.

Thương nhân Trung Quốc nhanh nhạy tận dụng mọi cơ hội để làm ăn. (Ảnh: Q.H)

“Khi Chính phủ Việt Nam đưa ra Luật bắt buộc đội mũ bảo hiểm thì doanh nghiệp Trung Quốc đã sản xuất hàng loạt mũ để đưa vào Việt Nam với giá rất rẻ. Vì vậy, thị trường mũ bảo hiểm với giá trị 4 - 5 triệu USD mỗi năm đã bị doanh nghiệp Trung Quốc chiếm gần hết thị phần.

Chính sách cấm xe ba gác tự chế cũng đã được các doanh nghiệp Trung Quốc “tận dụng” để sản xuất hàng loạt xe thay thế rồi bán sang Việt Nam. Những chính sách trong nước đã được các doanh nghiệp Trung Quốc tận dụng tối đa, trong khi doanh nghiệp trong nước lại bỏ mất thời cơ do thiếu nhanh nhạy”, ông Thiên dẫn chứng.

Đa số các doanh nghiệp đều nhận định, càng về cuối năm hàng nhập lậu từ Trung Quốc càng tăng, nhất là khi nước này đang thực hiện kích cầu nội địa và gia tăng bảo hộ. Thay vì cho người dân ở vùng biên giới qua Trung Quốc mua hàng tối đa 3.000 nhân dân tệ mỗi ngày, thì hiện nay Trung Quốc đã nâng lên 8.000 nhân dân tệ. Điều này có thể khuyến khích người dân ở biên giới đi buôn lậu.

“Đem chuông đánh xứ người”

Sự kiện

Đẩy mạnh thương mại vùng biên giới đang là chính sách của Trung Quốc, với việc giảm thuế, trao quyền cho các địa phương vùng biên được quyết định các ưu đãi về thuế, chính sách xuất khẩu qua biên giới... “Họ khuyến khích doanh nghiệp địa phương, nhất là doanh nghiệp cấp xã sản xuất hàng bán ra bên ngoài bằng cách càng về cấp dưới thuế càng rẻ, có khi bằng 0%”, ông Thiên cho biết.

Tuy vậy, theo các chuyên gia và doanh nghiệp, thị trường Trung Quốc với hơn một tỷ dân là mảnh đất màu mỡ, luôn “khát hàng”. Trong đó, ở một số mặt hàng then chốt, Trung Quốc cũng là thị trường trọng điểm của Việt Nam như rau quả, thủy sản, cao su, đồ gỗ, than đá…

Với kinh nghiệm nhiều năm làm ăn tại thị trường Trung Quốc, ông Đỗ Long, Tổng giám đốc Công ty Bitas (TP HCM), chia sẻ: “Trong điều kiện hàng Trung Quốc lấn sang Việt Nam, chúng ta hoàn toàn có thể xuất hàng sang nước bạn. Đặc biệt, nếu sản phẩm nào có thể làm ở Trung Quốc rồi bán tại luôn ở thị trường này, sẽ lợi hơn”.

Theo ông Long, muốn trụ được ở thị trường Trung Quốc, phải kiên trì, xây dựng thương hiệu uy tín, khi đã có thương hiệu thì việc bán buôn tại đây khá dễ dàng. Công ty Bitas, sau một thời gian dài chỉ hoạt động ở vùng biên giới, hàng của họ hiện có mặt tại 12 tỉnh thành Trung Quốc. “Mặt khác, để hàng hóa Trung Quốc không thể “làm mưa làm gió” trên thị trường nội địa, các doanh nghiệp phải biết liên kết với nhau”, ông Long “mách nước”.

Thương vụ Việt Nam tại Trung Quốc cho biết, kim ngạch thương mại song phương giữa hai nước trong 6 tháng đầu năm đạt 8,57 tỷ USD. Trong đó, Trung Quốc xuất khẩu đạt 6,45 tỷ USD và Việt Nam xuất khẩu đạt 2,12 tỷ USD. Nhập siêu nhiều từ Trung Quốc bắt đầu tăng từ năm 2007, điều này có nghĩa là nền kinh tế Việt Nam phụ thuộc nhiều vào Trung Quốc.

Theo Đình Sơn - Kim Toàn

________________________________

“Mạt” vì hàng Trung Quốc giá rẻ

“Mạt” vì hàng Trung Quốc giá rẻ
12/07/2009 10:50 (GMT +7)

Chuộng đồ rẻ, sắc màu rực rỡ, bà Vân Phương ở quận 10 mua một loạt đồ sứ của Trung Quốc (TQ), bình hoa, chén đĩa, v.v... xài mới sáu tháng, bình hoa trên bàn thờ rỉ nước lộp độp, “may mà dàn máy dưới bàn thờ đựng trong tủ, phát hiện không kịp chắc cháy rồi”, bà Phương than

Bà Phương là người quen của ông kỹ sư Thái Văn Hải, đại diện chi nhánh sứ Hải Dương tại TP.HCM. Ông Hải nói, “bà Phương chê sứ của tôi mắc, đi mua ba cái đồ ba láp mang hoạ phải thôi”.

Hàng nội thất cao cấp của doanh nghiệp Việt Nam sản xuất, chất lượng vật liệu tốt hơn hàng Trung Quốc có mẫu mã, giá cả tương đương. Ảnh: Lê Quang Nhật.

Tiền mất...

Ông Hải cho biết, đúng hàng cao cấp sứ Giang Tây TQ thì không chê vào đâu được — đây là cái nôi đồ gốm sứ lâu đời; “nhưng thị trường Việt Nam có đâu, toàn là hàng cấp thấp chẳng thương hiệu gì hết, giá rẻ, mẫu mã đa dạng, màu thì loè loẹt để che đậy cái chất kém bên trong xương nên mau hỏng, dễ vở”. Để sản xuất sứ có hai yếu tố quan trọng, hàng tốt phải nung đến 1.300 độ C, hàng tồi chỉ nung chừng 800 độ C và nguyên liệu phải được chọn lọc, loại trừ kim loại nặng... Hàng cấp thấp không bao giờ đạt hai chỉ tiêu trên và thường do các cơ sở sản xuất địa phương bên TQ làm.

Bà Nữ — chủ nhà may trong hẽm ở Q.3 phải thay hai tấm kính tráng thuỷ to trong phòng thử đồ. “Vì khách chê sao nhìn mặt mình thấy nó méo dài ra, em phải kêu cả nhà soi thử và đúng vậy”, bà Nữ kể tiếp, phải ra tiệm kiếng lớn giao kèo trước, nếu bị méo lệch, sẽ không mua; “từ đó mới đúng hàng”.

Không chỉ là kính tấm nguyên liệu, hàng TQ còn có hàng bộ trọn gói cho nhà tắm từ kính soi, lavabo, tủ, kệ kính... và không theo tiêu chuẩn nào cả, chỉ là hàng trôi nổi; người mua và bán tự thoả thuận. Ông Đoàn Đình Quốc, giám đốc công ty kính Đình Quốc cho biết, hàng kính trọn bộ của TQ tràn lan thị trường, nhưng chất lượng không đồng đều - tốt có, xấu cũng ê hề.

Tật mang

Chủ tiệm Q. bán đồ điện gia dụng trên đường Nguyễn Trãi Q.5 cho rằng, không riêng gì ở Q. rất nhiều nơi đều có bán hàng của TQ vì giá rẻ, ai có tiền thì mua đồ tốt; còn giá rẻ thì làm sao mà tốt được, “tôi cũng nói thẳng với khách hàng điều đó!”.   Ông chủ ví dụ, biết bao trường hợp, chỉ đơn giản như cái đuôi đèn hàng rẻ tiền, lẽ ra cái lưỡi gà bằng đồng trong đuôi đèn đó phải đủ đàn hồi để lưỡi gà ép sát vào mạch cuối của bóng đèn; nhưng vặn cái đèn vào rồi, mở ra, lưỡi gà nằm ngay đơ, khi đó đuôi bóng sẽ ép “chập chờn” vào lưỡi gà, khi chập khi không dễ bị cháy bóng, thậm chí nẹt điện, nổ! Hoặc đèn huỳnh quang có chấn lưu (tăng phô), trong ruột nó hàng tốt, dây thường làm bằng đồng để giảm nóng nhưng hàng giá rẻ làm dây nhôm — sinh nhiệt cao, gây nóng cháy. Hoặc phích cắm, đồ rẻ chất lượng kém thường đúc, có khi rút ra thì hai cọc đồng nằm lại trong ổ cắm; chứng tỏ dây điện nối với cọc mong manh, dễ bị nóng chảy.

“Dựng chiếc xe máy lên, nghe cái rắc — tấm gạch men bể; đặt nặng tay cái ghế gỗ căm xe xuống nền — gạch cũng nứt!”, ông Chín Đô ở Q.2 ngao ngán nói. Số là khi xây nhà năm 2000 kinh phí eo hẹp, ông Đô mua gạch men TQ cho rẻ, lát cả trăm mét vuông nền nhưng chưa được hai năm đã xuống cấp; màu, men bạc trơ xương — lộ phần đất nung ra. Nay nhà đã thay lại toàn bộ gạch granit trong nước sản xuất, “xài bốn năm nay rồi vẫn mới nguyên”, ông Đô nói tiếp, “giờ có ai cho không ba cái gạch dỏm đó cũng không thèm, chỉ tội tốn công, ximăng, cát!”.

______________________________

Dừa trắng nõn nhờ hóa chất Trung Quốc

Dừa tươi sau khi gọt bỏ lớp vỏ bên ngoài sẽ được ngâm vào hóa chất tẩy trắng độc hại được cho là có xuất xứ từ Trung Quốc, bán ở chợ Kim Biên (P.13 - Q.5) để được tươi lâu và không bị ố vàng. Người dân nên cẩn thận nếu không sẽ uống phải nước dừa nhiễm chất độc nguy hại.

Dừa trắng nõn nhờ hóa chất Trung Quốc

Dọc theo nhiều tuyến đường của TP.HCM, rất nhiều các loại nước giải khát được bày bán như: nước sâm, nước đắng, si rô… Trong đó, trái dừa tươi là một mặt hàng hút khách vì được cho rằng đảm bảo vệ sinh do lượng nước bên trong luôn “khép kín”. Vì thế, ít ai có thể hình dung ra rằng nó sẵn sàng bị xâm nhập bởi các loại hóa chất độc hại.

"Bí kíp” bảo quản để dừa sau khi gọt bỏ lớp vỏ bên ngoài mà vẫn không bị ố vàng và tươi được hàng tuần của người bán là ngâm chúng vào một loại dung dịch hóa chất (không có tên hóa học) thường được gọi là chất tẩy trắng.

Và đây được xem là chất không thể thiếu đối với người bán loại nước giải khát này. Ông Nguyễn Văn Hải, bán dừa trên đường Hồng Bàng (Q.5) cho biết, hóa chất tẩy trắng được coi là “bài học nằm lòng” của những người bán dừa tươi vì không có nó thì không được. Nhờ loại hóa chất này mà dừa giữ được độ trắng và tươi rất lâu.

Thông thường, mỗi người bán dừa tươi đều có một chiếc thùng đựng khoảng nửa xô nước để ngâm dừa. Đó là thùng dung dịch hóa chất.

duadoc.jpg

Nhờ được ngâm mình trong hóa chất mà dừa được trắng đẹp và tươi lâu.

Cũng theo ông Hải, kinh nghiệm truyền miệng của các “đồng nghiệp” về cách sử dụng loại hóa chất này cũng khá đơn giản. Chỉ cần một lượng hóa chất dạng bột được gọi là chất tẩy trắng (2 muỗng nhỏ cafe) pha với chừng 10 lít nước lạnh sẽ cho một dung dịch đủ dùng để ngâm khoảng 30 trái dừa đã được cắt bỏ lớp vỏ bên ngoài.

Anh Trần Quang Thành, bán dừa tươi trên đường Lý Thường Kiệt (quận Tân Bình) cho rằng: Thời gian ngâm dừa trong nước hóa chất chỉ nên kéo dài khoảng 15 phút là phải vớt ra vì để lâu hơn, hóa chất sẽ ngấm nhiều vào bên trong nên khi uống sẽ cảm nhận được mùi hôi khó chịu; nếu ngâm hơn 6 tiếng sẽ không thể uống được vì quá hôi.

Sau khi ngâm vớt ra để khoảng 2 ngày mà không bán được dừa sẽ trở lại màu vàng, khi đó lại tiếp tục bỏ vào thùng hóa chất ngâm khoảng 15 phút nữa rồi vớt ra, cứ như vậy dừa sẽ tươi được khoảng 2 tuần. Mỗi ngày chỉ cần bổ sung lượng hóa chất (2 muỗng cafe) tương tự vào dung dịch đang dùng là có thể sử dụng tiếp. Cứ như thế khoảng hơn nửa tháng thì mới thay nước một lần.

Hóa chất không nhãn mác

Trong vai một người mua hóa chất về ngâm dừa, PV nhận được sự săn đón nhiệt tình của chủ cửa hàng Cô Tám (kinh doanh hóa chất trong chợ Kim Biên). Chủ cửa hàng cho biết, hóa chất này có hai loại, phải dùng kèm dạng bột và dạng hột trộn chung với nhau thì mới có hiệu quả.

Cửa hàng với diện tích chưa đến 8m2 nhưng chứa đầy đủ các mặt hàng hóa chất như: làm giòn giò chả, hương trái cây, nước xả vải, làm dai bún…

Dua tuoi trang non nho ngam thuoc doc hai cua Trung Quoc

Hóa chất tẩy trắng dùng để ngâm dừa tươi không có nhãn mác và nguồn gốc xuất xứ được bày bán ở chợ Kim Biên.

Sau một hồi mời chào, ra giá, khách hàng đồng ý mua 2kg bột hóa chất tẩy trắng với giá 35.000 đồng, người bán vội vàng chạy vào trong lấy ra 2 bọc (1 dạng bột, 1 dạng hột nhỏ) trần trụi không hề có nhãn mác được cột dây thun đưa cho khách.

Khi được thắc mắc về tên gọi hóa học, thành phần các chất, cách sử dụng, liều dùng tối đa..., chủ cửa hàng bảo cứ gọi là chất tẩy trắng, có xuất xứ từ Trung Quốc.

“Chất này được đóng bao vài chục ký nhưng vì khách hàng chỉ có nhu cầu mua lẻ nên chúng tôi phân ra mỗi bọc 1kg để dễ dàng sử dụng thì lấy đâu ra nhãn mác mà cung cấp cho quý vị?” – bà chủ cửa hàng Cô Tám lý giải về nguyên nhân sản phẩm không có nhãn mác. “Yên tâm đi, người nào bán dừa cũng đều mua như vậy hết!"

Bác sĩ Nguyễn Văn Ký – phụ trách An toàn vệ sinh thực phẩm phía Nam (Hội Khoa học kỹ thuật An toàn vệ sinh thực phẩm Việt Nam) cho biết: Những loại hóa chất tẩy trắng rẻ tiền thường là hóa chất công nghiệp và không được phép có mặt trong thực phẩm.

Bên cạnh đó, vì hóa chất thực phẩm (được phép dùng trong thực phẩm) có giá thành cao gấp vài chục lần so với hóa chất công nghiệp nên thông thường người ta hay sử dụng hóa chất công nghiệp rẻ tiền này để dùng trong chế biến, bảo quản thực phẩm nhằm thu về lợi nhuận cao.

Dua tuoi trang non nho ngam thuoc doc hai cua Trung Quoc

Hóa chất bày bán ở chợ Kim Biên có nhãn mác chỉ để che chắn cho các loại không rõ xuất xứ được cất giấu bên trong.

Đồng thời, những loại hóa chất công nghiệp không rõ nguồn gốc trên thường có xuất xứ từ Trung Quốc nên thành phần hóa học rất phức tạp, bao gồm nhiều loại nguy hại.

Vì vậy, khi loại hóa chất này đi vào cơ thể dù số lượng nhiều hay ít đều có ảnh hưởng nhất định đến sức khỏe người sử dụng. Nếu là hóa chất có độc tố cao thì nhiều nguy cơ gây ra ngộ độc thực phẩm, nôn ói, chóng mặt, bệnh tiêu chảy… Sử dụng lâu dài sẽ là một trong những nguyên nhân gây ra bệnh ung thư vì chất độc tích tụ trong cơ thể.

Theo bác sĩ Ký, trong thời tiết nắng nóng như hiện nay, để đảm bảo sức khỏe, người dân chỉ nên sử dụng các loại nước giải khát có nguồn gốc rõ ràng. Nếu uống dừa tươi thì chọn trái vẫn còn nguyên vẹn chỉ chặt ra lúc có khách đến mua, chưa bị gọt bỏ lớp vỏ bên ngoài. Khi phát hiện nước dừa có mùi lạ thì tuyệt đối không sử dụng, đặc biệt đối với trẻ em vì hệ tiêu hóa còn yếu.

Vietbao (Theo: 24h)

____________________________

Nỗi đau tận cùng của một gia đình mất con vì sữa nhiễm độc

(VnMedia) - Quá đau đớn về cái chết đột ngột của cậu con trai nhỏ, gia đình Yi đã tìm mọi cách để quên đi cái mà họ cho là một thảm kịch của số phận. Họ đốt quần áo, đồ chơi và tất cả mọi thứ gì liên quan đến đứa con yêu quý trừ một bức ảnh chụp bé và loại sữa công thức bé từng uống.



Yi Yongsheng cho xem bức ảnh của con trai chụp với ông.

Nhưng nỗi đau họ đang tìm cách quên đi lại ùa về bóp nghẹt con tim của gia đình Yi khi tháng trước các quan chức y tế địa phương đột ngột đến thông báo với một họ một tin vô cùng “sốc”: Sữa nhiễm hoá chất độc hại có thể là thủ phạm gây ra cái chết thương tâm của con trai họ. Đau đớn, phẫn uất, gia đình Yi hôm qua (13/10) đã chính thức đệ đơn kiện công ty là “chủ nhân” của scandal sữa bẩn đang làm chấn động toàn thế giới. Đây cũng là gia đình đầu tiên có con chết vì sữa độc phát đơn kiện.

Không xác định chính xác thời gian nhưng cái chết của cậu bé Yi Kaixuan, 6 tháng tuổi, vào tháng 5 vừa rồi đã khiến cậu trở thành một trong những nạn nhân đầu tiên của vụ scandal sữa nhiễm độc. 4 tháng sau, Tập đoàn Sữa Tam Lộc thừa nhận sữa của họ có vấn đề và sau đó chính phủ chính thức xác nhận nguồn sữa của Trung Quốc nhiễm một loại chất hoá học độc hại. 4 trẻ em đã thiệt mạng và hàng nghìn trẻ em khác bị ốm vì uống phải loại sữa này.

"Tôi không biết làm sao chuyện này lại xảy ra," Yi Yongsheng, cha của cậu bé xấu số Yi Kaixuan, lặng đi khi nói, trong khi vợ anh, Jiao Hongfang, lặng lẽ nấu nướng ở sân. Cô đã suy sụp vì đau khổ khi mất đứa con trai và lại một lần nữa gục ngã khi các quan chức đến nhà đưa tin về sữa nhiễm độc. "Cô ấy không muốn đối mặt với vấn đề này thêm một chút nào nữa," Yi nói.

Tam Lộc - một công ty nhà nước có sản phẩm sữa nhiễm độc nặng nhất - hiện giờ đã gần như không còn tồn tại, tờ Tân Hoa Xã đưa tin. Các công ty khác đang tìm cách mua lại tài sản của Tam Lộc. Tuy nhiên, những nạn nhân bị ảnh hưởng nặng nề nhất từ vụ scandal sữa độc lại là những người nghèo ở Trung Quốc. Họ mua sữa Tam Lộc cho con uống vì giá của sản phẩm này rẻ hơn so với các loại sữa khác.

Ở những nơi như Xinxing, một thị trấn ở phía Tây Trung Quốc với những ngôi nhà đất và gạch, xung quanh là những cánh đồng ngô, các gia đình sống rất nghèo khổ. Phần lớn thời gian của Yi là làm thợ xây ở một trong những thành phố lớn nhất Trung Quốc – Tây An, trong khi Jiao, vợ Yi, ở nhà chăm bón mảnh ruộng nhỏ. Thu nhập mỗi năm của gia đình chỉ được khoảng 580 USD.

Cậu bé là con thứ hai trong gia đình. Họ đã có một cô con gái 5 tuổi. Sữa bột công thức cho trẻ em là thứ đắt tiền nhưng cần thiết. Sữa của Jiao không đủ cho con bú, Yi nói, vì vậy họ cho con uống bổ sung sữa bột. Đến tháng thứ 2, đứa trẻ uống hoàn toàn sữa bột. Họ nghĩ sữa bột tốt và nhãn hiệu sữa Tam Lộc cũng rất nổi tiếng ở Trung Quốc.

"Và hơn nữa loại sữa này rẻ hơn các loại sữa khác," Yi cho biết - khoảng 2,60 USD cho một bịch dùng được ít nhất 3-4 ngày.

Tuy nhiên, vào ngày 20/4, cậu bé khóc không ngừng và có vấn đề khi đi tiểu tiện. Jiao đưa con đến trạm xá làng những họ không thể tìm ra được bệnh của bé.

Lo lắng và hốt hoảng, Yi bỏ việc trở về nhà. Gia đình đưa con đến Lan Châu, thủ phủ tỉnh Cam Túc. Vào ngày 30/4, họ đưa con đến 2 bệnh viện của thành phố. Các bác sĩ ở đó vô cùng ngạc nhiên, Yi cho biết. Họ nói rằng họ chưa bao giờ nhìn thấy một đứa trẻ lại có quá nhiều sỏi trong thận như vậy và tình hình trở nên nguy kịch.

Cậu bé tội nghiệp phải tiến hành một loạt các cuộc xét nghiệm, chi phí lên tới hơn 145 USD. Cha mẹ bé không ngủ cả đêm, chỉ biết chờ đợi. Đến trưa ngày hôm sau, một bác sĩ đến và thông báo với họ rằng con trai họ đã qua đời.

Không ai lúc đó, kể cả bác sĩ, có thể nghĩ được rằng có sự liên hệ giữa những viên sỏi trong thận của bé với loại sữa bột công thức mà bé đã uống.

Gia đình Yi chỉ còn biết đổ tại số phận nghiệt ngã. Theo phong tục địa phương đối với một cái chết còn quá trẻ, họ đốt tất cả mọi thứ. Gia đình Yi chỉ giữ lại một bức ảnh của bé chụp với ông trong dịp Tết hồi tháng 2 vừa rồi và những bịch sữa công thức. Sữa là sản phẩm đắt đỏ và có thể sử dụng cho đứa trẻ khác.

"Đốt mọi thứ là một cách để quên đi," Yi nói. "Giữ đồ đạc của bé sẽ khiến chúng tôi nhớ lại và điều đó thật quá buồn."

Gia đình đã nỗ lực để quên bé đi cho đến một ngày vào giữa tháng 9, các nhân viên y tế tỉnh Cam Túc đến. Họ hỏi nhiều câu hỏi và lấy mẫu sữa công thức đi xét nghiệm. Họ bảo gia đình chờ đợi và họ sẽ thông báo thông tin sau.

Kể từ đó, họ chẳng nhận được thông tin gì.

Gia đình Yi chỉ nghĩ đến việc kiện tụng khi một người bạn thời nối khố, giờ làm luật sư ở Thượng Hải liên lạc với họ. Luật sư Dong Junming tiếp nhận vụ kiện. Anh đòi công ty Tam Lộc bồi thường cho gia đình Yi hơn 150.000 USD. Dong nói: "Thật tình, Tam Lộc sẽ không trả số tiền lớn như thế nhưng tôi nghĩ vụ việc này quá sốc và chúng tôi quyết định kiện."

 

______________________________

Trung Quốc đầu độc người VN

Đại Dương
Chuyện ngộ độc thực phẩm xảy ra thường xuyên tại
Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam phần lớn do thói
quen ẩm thực cầu kỳ của dân Việt cũng như hệ thống
kiểm phẩm sơ sài, tắc trách của Nhà nước.
Lợi dụng tâm lý ưa thích hàng ngoại hóa của dân Việt
nên lái buôn và có thể với sự thông đồng của chính
quyền địa phương hai bên biên giới đã tuồn vào Giao
Chỉ vô số hàng hóa thượng vàng hạ cám.
Trong chuyến tìm hiểu đường dây chuyển thực phẩm công
khai cũng như lậu qua biên giới Trung-Việt, phóng viên báo
Lao Động đã ghi nhận hoạt động phi pháp của lái buôn
các món hàng lục phủ ngũ tạng gia cầm và trái cây từ
Trung Quốc vào Việt Nam.
Dọc theo phố Cốc Lếu tỉnh Lào Cai có khoảng trên 30 quán
nhậu bày bán món bàn chân gà với các ngón, to mập khác
thường. Một chủ quán cười cầu tài khi được hỏi về
nguồn gốc của chân gà "Trung Quốc mới to và béo thế,
chứ gà ta nướng xong chỉ gặm xương."
Ước lượng, mỗi đêm thực khách tại Cốc Lếu nhậu
khoảng 60 kg bàn chân gà nhập lậu từ Trung Quốc mà không
chắc đã được kiểm phẩm chu đáọ
Tuy nhiên, khi phóng viên chất vấn công chức một số cơ
quan chịu trách nhiệm các cửa khẩu của tỉnh Lào Cai "Có
còn chân gà, tim lợn nhập lậu không" thì ai cũng đáp
một câu chắc nịch "Làm gì có, hiếm lắm". Thật khó tin,
họ không biết gì về tình trạng thẩm lậu qua biên giớị
Hoặc, họ đã ngấm ngầm câu kết như lời thú nhận vô
tình của một con buôn "Hơn nữa, chỗ nào 'khó' thì bọn em
đã làm luật! ... Chỉ cần anh báo số lượng trước 1
ngày, bọn em sẽ vận chuyển về tận Hà Nội cho anh, đảm
bảo tiết kiệm, chu đáo, an toàn".
Các 'nhà phân phốí ở Lào Cai cho biết "hàng tấn tim,
cật cũng không đủ mà bán trong mùa cưới" vì các vị
thần y Tàu đã nhuộm vào đầu óc người Việt từ bao
thế kỷ nay "ăn gì, bổ nấy".
Thông thường, món hàng lục phủ ngũ tạng động vật rất
dễ bị ôi thốị Theo một chủ hàng ở Hà Khẩu "mặt hàng
lục phủ ngũ tạng sẽ rất khó xơi, dù lợi nhuận cao, vì
chỉ cần để sau 1 ngày là bốc mùi, dù có được ướp
đá cũng chỉ tươi trong vòng 10 ngày là cùng, nhưng các
loại thực phẩm này có thể 'tươí lâu tới cả tháng
trời". Bí quyết là dùng hóa chất để tẩm ướp. Còn
hóa chất gì thì ngay cả các đại gia chuyên đánh hàng
cũng không được phép biết.
Thị xã Hà Khẩu bên kia bờ sông Hồng là nơi tập trung
lục phủ ngũ tạng động vật sơ chế từ Côn Minh, thủ phủ
tỉnh Vân Nam đến để rồi các đại gia phân phối đi các
chợ như Tả Xéo và Tả Cáị Tại 2 chợ nói trên có 4 đại
gia chuyên cung cấp món hàng lục phủ ngũ tạng gia cầm cho
khách hàng Việt. Con buôn Việt mỗi sáng đi đò sang Hà
Khẩu để kiểm hàng rồi đóng hộp, ướp đá. Chờ đêm
xuống, có người sẽ vận chuyển qua sông rồi đưa thẳng
đến các xe tải đường dàị
Một chuyên gia buôn lậu cho biết "mỗi ngày cao điểm của
năm ngoái, không dưới 5 - 7 tấn lục phủ ngũ tạng gà,
vịt, lợn được thẩm lậu về Việt Nam". Bản thành tích
của Trạm kiểm dịch động vật biên giới trong năm 2003
"Tiêu hủy 156 kg tim lợn, 6.000 quả trứng gà, 156 kg thịt gà
Trung Quốc nhập lậu". Như thế, thành tích cả năm của
Trạm chưa bằng một mẻ chợ của con buôn.
Tình trạng thẩm lậu các loại thực phẩm tươi sống
không rõ nguồn gốc, không được kiểm dịch và kiểm tra
an toàn đã nằm ngoài tầm kiểm soát của các cơ quan
trách nhiệm.
Nơi cung cấp hàng lục phủ ngũ tạng cố định tại Trung
Quốc, món hàng được bày bán công khai tại Việt Nam.
Nhưng, tại sao hai nhà cầm quyền Trung Quốc và Việt Nam
cứ phớt lờ để cho thực phẩm nhiễm độc gây tác hại
lâu dài trên cơ thể nhân dân hai nước?
Theo thống kê của Chi cục Hải quan cửa khẩu Tân Thanh,
tỉnh Lạng Sơn thì mỗi ngày có tới 100 tấn hoa quả nhập
khẩu chính ngạch từ chợ trung chuyển Pò Chài, Trung
Quốc.
Hoa quả Trung Quốc như lê, táo, dâu tây dưới nhiều nhãn
hiệu ngoại quốc khác nhau được bày bán khắp Việt Nam
cả tháng trời, dưới mưa nắng mà vẫn tươi nguyên như
vừa hái trên cây xuống.
Một lái buôn chuyên kinh doanh mặt hàng hoa quả nhập khẩu
cho biết "Để bảo vệ được hoa quả không bị ôi thối
trong quá trình vận chuyển cả hàng ngàn cây số, các chủ
hàng đã sử dụng rất nhiều loại hóa chất bảo vệ thực
vật có nồng độ sát khuẩn cao để diệt khuẩn, nấm
mốc phá hoại ... hàng đã được tẩm ướp hóa chất có
thể để từ 4 - 6 tháng mà không sợ héo và ôi thối, hư
hỏng. Còn đó là hóa chất gì thì chủ hàng giấu kín như
bưng".
Tuy nhiên, tổ phó kiểm dịch y tế tại cửa khẩu Tân Thanh cho biết "Chưa hề phát hiện được vì phương tiện quá nghèo nàn. Trạm được trang bị các 'test' thử nhanh chỉ có khả năng phát hiện các hóa chất bảo vệ thực vật có gốc Carbamat, phốt phát, thio phốt phát và loại độc tố vi nấm gây bệnh ung thư (Aflatoxin). Nếu dân buôn hoa quả sử dụng những loại hóa chất bảo vệ thực vật khác để chống nấm mốc, vi khuẩn gây ôi thối theo tỉ lệ tùy thích, có thể gây tác hại cho sức khỏe người tiêu dùng thì các phương tiện kiểm soát của trạm này coi như tịt".
Giám đốc Trung tâm kiểm định thuốc bảo vệ thực vật
khu vực phía Bắc xác nhận với phóng viên báo Lao Động sáng ngày 28-04-04 "Các thiết bị máy móc hiện tại có thể phân tích được hàm lượng, loại thuốc bảo vệ thực vật hoặc hóa chất bảo quản có trong danh mục được sử dụng trên các loại hoa quả. Tuy nhiên, ngoài 436 hóa chất bảo vệ thực vật, hóa chất bảo quản có trong danh mục, 19 hoạt chất hạn chế sử dụng và 28 hoạt chất cấm sử dụng thì các thiết bị phân tích hóa chất bảo vệ thực vật không thể phát hiện được".
Cửa khẩu Tân Thanh nói riêng và cơ quan chuyên trách kiểm định hàm lượng thuốc bảo vệ thực vật và hoạt chất bảo quản đành bó tay trước hoa quả nhiễm độc nhập khẩu chính ngạch từ Trung Quốc.
Và, cơ quan chức năng cũng chẳng có biện pháp nào đối với chủ hàng ở chợ đầu mối Long Biên, Hà Nộị
Bắt đầu từ 1 giờ sáng hàng đêm, chợ hoa quả Long
Biên, Hà Nội nườm nượp xe vận tải chuyển hàng đến
và cất hàng đi các tỉnh miền Bắc. Tuy nhiên, không hề
thấy bóng dáng của cơ quan chức năng đi kiểm soát mức độ an toàn của hoa quả. Hoặc giả, đã có sự đi đêm giữa cơ quan chức năng và chủ hàng chợ nhằm bỏ ngõ việc kiểm phẩm?
Hằng đêm có hàng chục chuyến hàng từ Trung Quốc được chở về chợ đầu mối Long Biên. Hoa quả được phân loại rất nhanh, dán nhãn và biến thành hoa quả nhập từ Mỹ, Úc, Tân Tây Lan ... rồi được đưa về các nơi để tiêu thu.. Một chủ hàng cười nói "Chỉ có chữ New Zealand thôi, còn trồng toàn bộ ở Trung Quốc. Nho Mỹ cũng 100% Trung Quốc".
Con buôn có sẵn đủ loại tem có chữ như METRO 2004 hoặc 3N Supper Hight Quality Water Melon để "dán lên quả dưa chỉ để cho thêm đẹp, che đi những chỗ sứt sẹo, hỏng thối".
Ông chủ hàng vui miệng còn bổ sung "Quýt đỏ của Tàu là độc thượng hạng vì loại này bên ấy người ta nhúng
thẳng vào hóa chất. Ăn thì ngọt, nhưng hàm lượng độc
tố thì chịu, không biết thế nào". Hai vợ chồng còn kể
ra một số vụ ngộ độc quýt và dưa hấu làm cho đám con buôn vỡ nợ, phải bồi thường tới khuynh gia bại sản.
Không chỉ có chủ hàng Trung Quốc ngâm hoa quả vào hóa chất độc mà chủ hàng chợ đầu mối Long Biên cũng áp du.ng. Giới lái buôn hoa quả nhập khẩu thường kể với nhau "Chỉ thò tay vào bể hóa chất ngâm hoa quả là đã phải đi cấp cứu vì bỏng, còn lỡ ngã xuống bể ngâm thì coi như toi mạng". Điều này cũng được một phóng viên báo chí xác nhận khi trót dại vục tay vào bể ngâm táo nên đêm đó đã phải đi cấp cứu vì bỏng rát không thể chịu nổị
Nguồn gốc nhiễm độc thực phẩm nhập khẩu công khai
và lậu được xác định, nhưng, Nhà nước Cộng hòa xã
hội không có các biện pháp kiểm soát hữu hiệu vì
chẳng thực lòng quan tâm đến sức khỏe của dân chúng, mà chỉ lo đi kiện các công ty Mỹ vì chất độc da cam thời chiến tranh!

 ______________________________

Hàng Hoá Độc Hại China Qua VNam

Hàng hóa nhập cảng từ Trung Quốc qua đường chính thức hay nhập lậu, từ trái cây đến thực phẩm hay đồ chơi trẻ em, sử dụng an toàn hay không? Ðây là vấn đề lớn nhưng từ xưa đến nay không thấy nhà cầm quyền Hà Nội quan tâm.???

Không có khảo cứu, thử nghiệm, xét nghiệm, điều tra. Chỉ thấy hàng Trung Quốc tràn ngập thị trường Việt Nam từ quê đến tỉnh mà một số nhà sản xuất tại Việt Nam từng kêu rằng “thua ngay trên sân nhà”.

Chuyện chỉ trở thành vấn đề khi báo chí thế giới tràn đầy các tin tức về sự độc hại của một số loại hàng hóa nào đó do Trung Quốc sản xuất và xuất cảng. Khi đó, nhà cầm quyền Hà Nội mới bắt đầu nhúc nhích vì báo chí trong nước báo động.

Năm ngoái cả nước lên cơn sốt khi báo chí loan tin sữa nhập cảng từ Trung Quốc có trộn thêm melamine, một thứ hóa chất gây bệnh sạn thận và nhiều bệnh nguy hiểm khác. Melamine giúp nhà sản xuất đánh lừa được một số thử nghiệm để báo giả dối cho người sử dụng hiểu lượng protein nhiều hơn trong thực phẩm.

Hồi Tháng Giêng vừa qua, hai người chịu trách nhiệm về cho thêm melamine vào sữa ở Trung Quốc đã bị tòa án theo lệnh nhà cầm quyền Bắc Kinh kết án tử hình. Ít nhất 6 trẻ em đã thiệt mạng, hàng trăm trẻ em khác bị bệnh trầm trọng vì sữa pha chế melamine quá độc hại ở nước này. Dù vậy, Trung Quốc cấm người dân đi kiện và nhà cầm quyền Hà Nội theo gương này để cấm dân đòi bồi thường thiệt hại. Cũng không có một cuộc khảo sát nào để xét nghiệm tình trạng sức khỏe trẻ em Việt Nam đã uống sữa nhập cảng nhiễm melamine từ Trung Quốc.

Ngày 30 Tháng Năm 2009, tờ Thời Báo Bắc Kinh đưa tin ngày 26 Tháng Năm 2009, Cục Công Thương Bắc Kinh kiểm soát hàng loạt đồ chơi trẻ em đã khám phá thấy có 6 loại đồ chơi không đúng tiêu chuẩn phẩm chất, trong đó có hai loại dễ gây bệnh truyền nhiễm. Trước đó, cơ quan này đã tìm thấy hàng chục loại đồ chơi trẻ em khác, sản xuất ở Quảng Ðông, có nhiều hóa chất độc hại.

Theo một bài báo trên tờ Thanh Niên ngày 31 Tháng Năm 2009, hàng sản xuất ở Quảng Ðông, Trung Quốc, tràn ngập thị trường Việt Nam. Tờ báo dẫn lời một chủ hàng nói rằng, “lấy hàng từ Quảng Ðông về Sài Gòn dễ hơn đi chợ”. Ðủ mọi loại hàng hóa gốc Quảng Ðông, nếu tiểu thương nào muốn mua chỉ cần “chọn hàng ưng ý rồi cho địa chỉ ở Việt Nam là được giao hàng tận nơi.”

Vẫn theo tờ Thanh Niên, đồ chơi Trung Quốc chiếm trọn thị trường Việt Nam. “Ngày 29 Tháng Năm 2009 quan sát ở một số siêu thị, nhà sách Sài Gòn, chúng tôi thấy gần như tất cả đồ chơi trẻ em đang được bày bán đều dán nhãn “Made in China”. Tuy nhiên, hầu hết không ghi chi tiết được sản xuất bởi công ty, ở tỉnh thành phố nào.” Báo Thanh Niên viết.

Nhà cầm quyền CSVN có cơ quan kiểm soát thị trường ở đủ mọi cấp, có công an ở mọi cấp, có hải quan, có cơ quan kiểm soát phẩm chất hàng hóa. Nhưng báo Tiền Phong ngày Thứ Hai 1 Tháng Sáu 2009 dẫn theo lời một bà chủ hàng nhập cảng đồ chơi trẻ em từ Trung Quốc về Hà Nội nói rằng, “Hàng từ Lạng Sơn về, hầu như không có cơ quan nào kiểm tra chất lượng đồ chơi. Chỉ thỉnh thoảng khi báo chí rộ lên chuyện đồ chơi bạo lực thì Quản Lý Thị Trường mới hỏi thăm thôi...”

Ngày 31 Tháng Năm 2009, báo Thanh Niên viết rằng trái cây các loại nhập cảng từ Trung Quốc “để cả tháng vẫn còn tươi”. Tại sao lại có đặc tính siêu việt như vậy mà trái cây nhập cảng từ Úc, từ Mỹ chỉ vài ngày đã thối và giá lại đắt hơn nhiều?

Một tiểu thương nói với ký giả báo Thanh Niên là, “Chúng tôi biết trái cây Trung Quốc có chất làm ngọt, chất bảo quản... nhưng không biết rõ chúng là chất gì, độc hại đến mức nào nên vẫn bán”.

Tờ báo thuật tiếp rằng, “Theo thanh tra Chi Cục Bảo Vệ Thực Vật thành phố Sài Gòn, qua các kiểm tra các test nhanh thấy táo, lê, cam của Trung Quốc có gốc lân và carbamat, nhưng khi đem về kiểm tra lại không xác định được chất gì, dư lượng bao nhiêu...”

Thấy như vậy, nhưng cái ông thanh tra kia và cả cơ quan của ông lại không thấy gửi sản phẩm tới nơi có khả năng kỹ thuật phòng thí nghiệm cao hơn để xác định xem hóa chất đó là gì, xấu tốt độc hại ra sao, hầu bảo vệ người tiêu thụ.

Tờ Thanh Niên còn nói thêm rằng, “Theo phản ảnh của một số tiểu thương, Trung Quốc còn bán sang Việt Nam rất nhiều loại thuốc bảo quản hoa quả. Mỗi gói này chỉ giá 10,000 đồng (khoảng $0.55 xu Mỹ) phun được hàng tạ trái cây để giữ cho đẹp và bảo quản được lâu”.

Ngày 2 Tháng Sáu 2009, báo Thanh Niên nêu ra nhiều nghi vấn về các loại gia vị nấu nướng nhập cảng từ Trung Quốc mà không ai biết gì về thành phần hóa học của chúng. Bởi vậy, nêu chẳng may ngộ độc thì “cũng không biết xử trí ra sao”.

Tờ báo còn dẫn lời một bạn hàng ở chợ Bình tây, Sài Gòn, nói rằng, “tốt nhất, chỉ làm thức ăn để bán thôi chứ đừng có ăn”.
theo VN.net


ThuHa
06-03-2009, 09:11 AM
Cách đây mấy năm, Thu Hà quên là Thu Hà nghe từ đâu, nhưng có một lần tờ báo Việt Nam đăng tin tức thức ăn có chất độc của trung quốc . Ngay tối đêm hôm đó một vị tối cao của lãnh xứ quán trung quốc gọi điện thoại cho một vị tối cao của Việt Nam yêu cầu không được đăng những tin tức như vậy và kể từ đó những tin tức xấu về thức ăn hoặc là đồ dùng của trung quốc không được đăng ở Việt Nam .

Có nhiều khi Thu Hà thấy rất là tội cho những người dân Việt Nam.....:)

 _________________________________________

Ẩn họa hàng Tàu

Ngày cập nhật: 17-07-2009

Gần một tháng nay, người tiêu dùng các tỉnh vùng ĐBSCL lại một phen hoang mang khi Chi cục Quản lý thị trường Hà Nội công bố kết quả kiểm định hàm lượng Formaldehyde gần 2% nhiễm trong quần áo trẻ em có xuất xứ từ Trung Quốc. Đây là một hóa chất có thể gây nhiễm trùng da hoặc đường hô hấp. Trước đó, tờ China Daily đã đăng tải kết quả điều tra của các nhà chức trách tỉnh Quảng Đông, có gần 47% sản phẩm may mặc sản xuất ở đây không đáp ứng các tiêu chuẩn an toàn, nhiều mặt hàng chứa lượng formaldehyde vượt mức cho phép.

 

Ngay lập tức các loại hàng vải vóc, quần áo trẻ em từ Trung Quốc nhập khẩu vào các tỉnh miền Bắc bị ế ẩm, dù giá rất rẻ. Phản ứng này của người tiêu dùng và giới kinh doanh là tất yếu, vì đây không phải là lần đầu tiên người ta phát hiện các loại hàng hóa xuất xứ từ Trung Quốc có chứa nhiều hóa chất độc hại.

 

Hồi năm 2006, ở Hồng Công, Bắc Kinh và một số thành phố lớn khác của Trung Quốc người ta phát hiện việc dùng sudan trong pha chế bột ớt, tương ớt và thức ăn chế biến sẵn. Đây là chất nhuộm công nghiệp được chứng minh gây ung thư cho chuột và thỏ nên bị cấm nghiêm ngặt sử dụng trong thực phẩm. Đến tháng 2-2007, Tổng cục Giám sát Chất lượng, Thanh tra và Kiểm dịch Trung Quốc (GAQSIQ) phát hiện thêm chất sudan có trong son môi cũng được sản xuất ở tỉnh Quảng Đông, giáp với Việt Nam. Lúc ấy, son môi, các loại mỹ phẩm và thực phẩm nêu trên đã bày bán khắp các tỉnh, thành miền Bắc nước ta.

 

Tháng 5-2007, Bộ Y tế Panama ra lệnh thu hồi hai loại kem đánh răng xuất xứ từ Trung Quốc mang nhãn hiệu Excel và Mr.Cool vì đã gây tử vong cho 51 người, do có chứa chất Diethylene glycol (DEG) cao gấp 50 lần hàm lượng an toàn cho phép. Chưa hết, tháng 6-2008, khi một số khách hàng khiếu nại sữa bột của Công ty Sanlu gây bệnh cho trẻ em, thì hãng này mới tiến hành kiểm tra sản phẩm sữa bột của mình và phát hiện ra chất Melamine, một loại hóa chất vốn chỉ dùng cho việc sản xuất chất dẻo và phân bón. Ngày 25-9, Quỹ Nhi đồng Liên Hợp Quốc và Tổ chức Y tế thế giới cùng ra tuyên bố chung đánh giá cuộc khủng hoảng sữa nhiễm độc này là hành vi lường gạt trong sản xuất thực phẩm “không thể chấp nhận được”, đặc biệt khi nó nhằm vào đối tượng tiêu dùng là trẻ nhỏ. Điều đáng nói, đây không phải là xì-căng-đan sữa trẻ em đầu tiên. Hồi năm 2004, ở Trung Quốc có ít nhất 13 em đã tử vong và hơn 200 bé bị suy dinh dưỡng do uống sữa kém phẩm chất. Sau vụ việc, nhà chức trách Trung Quốc đã tiến hành điều tra và phát hiện có đến 141 nhà máy tại nhiều tỉnh đã sản xuất loại sữa không có giá trị dinh dưỡng.

 

Thậm chí, đồ chơi trẻ em, một mặt hàng mà Trung Quốc chiếm tới 80% thị phần trên thế giới cũng bị tai tiếng sau khi một số trẻ em ở một loạt quốc gia như Anh, Malaysia, Singapore, Mỹ, Úc ngã bệnh vì nuốt các hạt đồ chơi và sơn sử dụng trong các loại đồ chơi này chứa quá nhiều chì. Trong mắt người tiêu dùng thế giới, hàng Tàu gần đồng nghĩa với độc hại.Ở Việt Nam, từ thành phố lớn đến chợ huyện, thậm chí chợ xã, bước ra chợ là ta thấy nhan nhản hàng Trung Quốc, từ trái cây, bánh kẹo, thực phẩm chế biến, mỹ phẩm, quần áo dệt may, vải vóc... Nhưng thử hỏi đã mấy người biết được thông tin về mức độ an toàn của các loại hàng hóa này? Việt Nam chưa có bộ tiêu chuẩn kiểm soát hàng hóa nhập khẩu, nhất là thực phẩm. Người nhập hàng, người bán hàng chỉ cảm nhận bằng mắt và giá cả. Phần lớn các loại hàng Tàu giá rất “hời”, nên người ta quên đi yếu tố độ an toàn, chất lượng và xuất xứ hàng mua.

 

Theo Bộ Công thương, tính chung các thị trường, 6 tháng đầu năm 2009, Việt Nam nhập siêu 2,1 tỉ USD. Nhưng riêng thị trường Trung Quốc, mức nhập siêu lên tới 5 tỉ USD. Trong thời gian trước mắt, việc dựng hàng rào kỹ thuật để chặn hàng Trung Quốc không đơn giản. Việc lập bộ tiêu chuẩn, ra thời gian ân hạn trước khi áp dụng cũng mất vài ba năm. Nhưng việc định hướng tiêu dùng là hoàn toàn có thể, bằng cách truyền thông: định hướng tiêu dùng, chuyển tiếp các kết quả xét nghiệm, các kết luận về chất lượng, độ an toàn đến người tiêu dùng. Người tiêu dùng thông minh sẽ biết phải lựa chọn hàng hóa an toàn cho mình, cho gia đình và cộng đồng.


LẬP CHƯƠNG

__________________________________

Không nên ăn hoa quả Trung Quốc

* Không nên dùng :
o Hoa quả Trung Quốc nhập lậu cạnh tranh không lành mạnh, đặc biệt hàng này có thuốc trừ sâu gây ung thư, vô sinh, biến đổi gene di truyền.
o Hoa quả Trung Quốc giả nhãn mác để gian lận thương mại.

* Mặt hàng thay thế
o Hoa quả Việt nam: tươi và bình dân , ủng hộ bà con nông dân mình đi các bạn !
o Hàng nhập chính ngạch có đảm bảo kiểm dịch : đảm bảo vệ sinh, chất lượng, không có chất độc đầu độc nòi giống.

Đồ trang sức - phụ kiện - làm đẹp

* Các mặt hàng không nên dùng:
o Mỹ phẩm Tàu
o Dây buộc tóc Tàu sản xuất từ bao cao su đã qua sử dụng (used condom).
o Kính mắt Tàu
*Các mặt hàng thay thế: Nhiều tuy hơi đắt nhưng đảm bảo an toàn

Điện thoại di động

* Không nên dùng :
o Hàng Tàu nhập lậu giá rẻ mạt vì cạnh tranh gian lận (không đóng thuế, không trả tiền sở hữu trí tuệ, ăn cắp mẫu mã ...)
o Điện thọai dùng pin Lithium của Tàu rất dễ cháy nổ . Ai đang nói điện thọai mà bị nổ pin thì mù mắt, nát mặt ...

* Các mặt hàng thay thế
o Nokia, SamSung, LG, Sony-Ericsson
o Hàng Việt Nam sản xuất
o Hàng nhập khẩu chính ngạch cạnh tranh sòng phẳng, tạo công ăn việc làm cho bà con mình.


Áo quần Trung Quốc

* Lý do bài trừ
o Chứa rất nhiều hoá chất tạo màu và gian lận chất làm mềm vải giá rẻ nhưng gây ung thư, đã bị hàng loạt các nước châu Âu phát hiện và tẩy chay.
o Dùng hàng Việt Nam chất lượng cao cũng tốt, hàng Thái, hàng hiệu sản xuất tại Cambodia và các nước khác.

Du học ở Trung Quốc

* Lý do bài trừ
o Hiện nay có một số phụ huynh cho con cái mình sang Trung Quốc du học đại học, làm như vậy góp phần xây dựng cho đất nước Trung Quốc!!!Vì vậy các vị phụ huynh hãy dừng vĩnh viễn ý tưởng cho con cái du học ở Trung Quốc chỉ để tiến thân.
* Lý do không bài trừ
o Tri thức là của nhân loại, học để phục vụ tổ quốc là điều nên làm, dù là học ở đâu. Học Tàu để hiểu Tàu và đề phòng nó.

Đồ chơi Trung Quốc

* Lý do bài trừ: Đồ chơi cho trẻ em sản xuất từ Trung Quốc có thể bị sơn bằng loại sơn có chứa chì (lead) là chất rất độc hại, nguy hiểm tới sức khỏe, đặc biệt là ảnh hưởng tới não và hệ thần kinh của trẻ.

Trẻ em dễ bị nhiễm độc chì do ngậm hoặc nuốt đồ chơi có chứa chì. Trẻ cũng có thể bị nhiễm độc chì khi ngón tay trẻ có bụi chì do chơi với đồ chơi có nhiễm chì, sau đó trẻ mút ngón tay hoặc bốc đồ ăn với tay dính bụi chì. Nhiễm độc chì có thể làm trẻ kém thông minh, chậm phát triển, tai nghe kém và nhiều biểu hiện khác như khó ngủ, nôn mửa hoặc suy thận. Thông tin về nhiễm độc chì có thể đọc ở đây

Mỹ và các nước châu Âu đã lên tiếng về việc đồ chơi trẻ em sản xuất từ Trung Quốc có chứa chì. Ít nhất 9 triệu món đồ chơi trẻ em sản xuất từ Trung Quốc của hãng Mattel, một trong các hãng cung cấp đồ chơi lớn nhất nước Mỹ, đã bị thu hồi trên toàn nước Mỹ do phát hiện chì trong sơn đọc ở đây

Đồ văn phòng phẩm trung quốc

* Đây là những vật dụng mà các cơ quan công sở sử dụng rất nhiều như bút chì, thước kẻ, băng dính, cặp tài liệu... Dùng hàng Việt nam để ủng hộ đất nước.
*Các mặt hàng thay thế: Hàng VN CLC siêu nhiều

Thực phẩm có nguồn gốc từ Trung Quốc (sữa trẻ em, gia vị nêm, hương liệu nhân tạo)

* Lý do bài trừ: Gây ung thư. Ngộ độc.

Tuyệt đối không ăn cam, quýt, Lê, Nho các loại hoa quả từ Trung Quốc, bên đó lên ti vi lệnh cấm dân ăn, vì có chất gây phá hủy nội tạng. TQ lập tức đẩy hàng sang VN bán. Tin chính xác từ một số người bạn đang du học ở Trung Quốc báo về, mọi người tuyệt đối cảnh giác với hoa quả trung quốc. Thực tế thì khách du lịch Trung Quốc sang Việt Nam cũng không dám ăn hoa quả của chính TQ sản xuất (Hãy loan tin vì cộng đồng

Nhận xét của tôi về tin này:
Tôi đã thử nghiệm, trước Tết tôi để 1 quả táo Tàu trên bàn học, đến giờ đã gần một tháng nó vẫn tươi nguyên. Theo 1 người bạn của tôi thử nghiệm thì để được 1 năm cơ. Không nhận xét gì thêm, các bạn tự rút ra kết luận

_______________________________

Nhiễm độc do ăn bánh bao Trung Quốc

Cảnh sát và cơ quan y tế Nhật cho biết, 10 người dân nước này đã phải nhập viện, trong đó có một em bé bị hôn mê, sau khi ăn bánh bao Trung Quốc nhiễm thuốc trừ sâu.

Theo Bộ Y tế Nhật Bản, 3 người ở quận phía tây Hyogo và 7 người ở quận Chiba gần Tokyo đã bị đau bụng, nôn mửa và tiêu chảy sau khi ăn bánh bao đông lạnh được một công ty trong nước nhập khẩu từ Trung Quốc.

Một bé gái 5 tuổi ở quận Chiba đã bị hôn mê. Tuy nhiên hiện em bé đã tỉnh. Song mẹ của em cùng hai anh trai, một em gái vẫn đang ở trong tình trạng nguy kịch, cảnh sát quận Chiba, Masaru Hiratsu, cho biết.

Bộ Y tế cho biết, các nhà điều tra đã tìm thấy dấu hiệu của thuốc sâu phốt pho hữu cơ trong bánh bao, trong vỏ đựng và trong dịch nôn của các nạn nhân. Hiện các nhà chức trách đang xác định nguồn nhiễm độc trên.

Ngay lập tức Bộ y tế cũng đã yêu cầu nhà nhập khẩu và phân phối bánh bao JT Foods Co. Ltd, một thành viên của công ty thuốc lá lớn nhất Nhật Bản, thu hồi sản phẩm trên.

Được biết, số bánh bao trên được nhập khẩu từ nhà sản xuất Trung Quốc Hebei Foodstuffs Import & Export Group Tianyang Food Processing vào tháng 11 năm ngoái.

Bộ trưởng phụ trách vấn đề an toàn thực phẩm của Nhật Fumio Kishida cho biết vụ việc đã dấy lên “nhiều lo ngại” và hứa sẽ có biện pháp ngay tức khắc.

JT Foods đã phân phối 13 tấn bánh bao ở mỗi quận Chiba và Hyogo. Hiện cơ quan này đã tự nguyện thu hồi lại số bánh bao còn lại và 22 mặt sản phẩm khác được nhập khẩu từ công ty Trung Quốc nói trên. Họ cũng cử người đến nhà máy Trung Quốc đề tìm hiểu về vấn đề này.

Các sản phẩm xuất khẩu của Trung Quốc trong hơn một năm qua bị kiểm soát rất chặt sau hàng loạt vụ phát hiện hóa chất gây chết người trong nhiều mặt hàng như kem đánh răng, đồ chơi, thức ăn cho vật nuôi trong nhà và hải sản.

Hồi tháng 8 năm ngoái chính phủ Trung Quốc cũng phát động chiến dịch kéo dài 4 tháng để tăng chất lượng sản phẩm của nước này, nhằm lấy lại lòng tin của cộng đồng quốc tế. Theo giới chức trong nước chiến dịch đã gặt hái được nhiều thành công.

Theo Dân Trí

___________________________

Trứng gà nhập từ Trung Quốc nhiễm melamine

Thứ ba, 28 Tháng mười 2008

Các kiểm tra viên thực phẩm Hong Kong vừa phát hiện trứng nhập khẩu từ Trung Quốc có chứa hàm lượng melamine cao. Trong khi, phụ gia công nghiệp độc hại này lại đang là tâm điểm của vụ bê bối các sản phẩm sữa ở Trung Quốc.


Những quả trứng phát hiện có melamine ở Hong Kong được nhập khẩu từ một nông trại tại Trung Quốc. Ảnh: Asia News.

Những quả trứng nhiễm độc đó được nhập khẩu từ một trang trại ở thành phố Dalian, Trung Quốc. Việc phát hiện này đã dấy nên những mối lo ngại về việc có nhiều sản phẩm do Trung Quốc sản xuất tràn lan trên thị trường nhiễm hóa chất melamine nhiều hơn so với dự đoán.

Thông tin cơ quan an toàn thực phẩm Hong Kong phát hiện ra những quả trứng nhiễm melamine đã được công bố hôm thứ bảy vừa rồi. Đại diện cơ quan này cho hay, lượng melamine có trong trứng gần như gấp đôi lượng cho phép với thực phẩm được bán tại đây.

Theo Times, kết quả xét nghiệm từ trứng của Trung Quốc đã khiến chính quyền Hong Kong phải mở rộng quy mô sản phẩm cần được kiểm tra nhập từ Trung Quốc sang thịt lợn và cá nuôi. Các nhà khóa học Trung Quốc cũng chung nỗi lo khi ngoài việc được dùng để sản xuất các thực phẩm hàng ngày, melamine còn được thêm vào trong thức ăn của vật nuôi. Thức ăn của lợn, cá và gà bị nhiễm độc có thể khiến cho thịt gà, lợn và hải sản bị nhiễm độc theo.

Hiện, Trung Quốc phải giải quyết hậu quả của sữa nhiễm melamine, vụ bê bối làm phá hủy ngành công nghiệp sản xuất thực phẩm đang phát triển. Nhiều quốc gia nhập khẩu sản phẩm sữa từ Trung Quốc buộc phải thu hồi các sản phẩm có nguồn gốc từ quốc gia này như bánh pizza, bánh quy, sữa chua và các thực phẩm khác. Vụ sữa nhiễm melamine được khui ra gần đây đã làm hơn 50.000 trẻ em phải nhập viện, 4 em khác tử vong.

Bình Minh

Việt Báo (Theo_NgoiSao)
 

Hàng ngàn hộ dân tại Hoa Kỳ là nạn nhân của vách thạch cao Trung Quốc

  Hàng ngàn hộ dân tại Hoa Kỳ đang là tù nhân bên trong những vách thạch cao Trung Quốc

Các cơ quan Chính phủ Hoa Kỳ có thể ra lệnh dỡ bỏ nếu họ kết luận được rằng mối nguy ‘có thật’ này là đúng

M.P. McQueen

 

Chẳng bao lâu sau khi mua nhà tại Cape Coral, bang Florida vào năm 2006, vợ chồng Keith và Denise Cramer ngửi thấy mùi axit khác thường và họ cho là do sơn còn ướt. Nhưng cái mùi đó cứ còn mãi.

Thế rồi nhiều biến cố khác liên tục diễn ra. Các vòi nước mạ vàng bị rỗ và chuyển sang màu đen. Hoạt động của hệ thống điều hòa không khí trung tâm trở nên thất thường rồi hỏng. Gavin, con trai bé bỏng của họ thường xuyên bị viêm tai và đường hô hấp, rồi cả hai cha con cùng phát ban.

Bây giờ gia đình Cramer cùng với hàng ngàn hộ dân ở Florida cũng như khắp nơi trên Hoa Kỳ đều cho rằng vách thạch cao nhập từ Trung Quốc là nguyên nhân gây bệnh và phá hoại tài sản của họ. Những tấm vách thạch cao dùng để dựng tường hay đúc trần này đã phát ra hỗn hợp khí lưu huỳnh khiến cho các hộ dân ngửi thấy mùi chua hay mùi trứng thối. Nhiều người cho rằng chính hỗn hợp khí này đã làm họ ngứa mắt, lở da, khó thở, chảy máu mũi, đồng thời chúng còn ăn mòn ống đồng, dây điện, và máy điều hòa không khí.

Anh Cramer, 34 tuổi, nói rằng nếu chính phủ kiểm tra rồi kết luận là vách thạch cao Trung Quốc có hại cho sức khỏe thì gia đình anh sẽ bị đặt vào tình thế ngặt nghèo: hoặc là phải tiếp tục ở trong nhà và đầu độc con trai mình, hoặc là phải bỏ nhà ra đi để rồi vỡ nợ.

Ước tính có khoảng 100 ngàn ngôi nhà trên khắp Hoa Kỳ, hầu hết được xây vào những năm 2006 và 2007, bị ảnh hưởng do sử dụng 250 triệu kg vách thạch cao nhập từ Trung Quốc. Nhiều cơ quan đang tham gia điều tra, trong đó có Hội đồng An toàn Sản phẩm Tiêu dùng, Cục Bảo vệ Môi trường, và Bộ Y tế. Đến cuối tháng thì các cơ quan này sẽ phải báo cáo kết quả hoặc hạn chót là vào tháng Chín năm nay.

Bauxite Việt Nam: Hàng bẩn, hàng kém chất lượng, hàng gây độc hại của Tàu đang là mối đe dọa đối với cả thế giới trong đó có Việt Nam. Thế mà viên Tham tán Hồ Tỏa Cẩm còn dám "uốn lưỡi cú diều" đòi kỷ luật các tờ báo VN đăng bài phân tích của bà Phạm Chi Lan về chất lượng thấp của hàng hóa Trung Quốc. Lạ lùng thay giữa thời buổi độc lập tự chủ, nước mình đâu phải là thuộc địa của Tàu! Vậy nếu có một cuộc tẩy chay hàng Trung Quốc xẩy ra ở bất kỳ nơi nào có người Việt sinh sống, các vị quan chức nghĩ sao? Hay tại Việt Nam, các vị lại cho CA đi bắt như đã từng bắt những người cầm cờ đỏ sao vàng xuống đường hô khảu hiệu: "Hoàng Sa là của Việt Nam" trước đây? Thì cứ thử xem các ngài đã lo toan được gì cho dân cho nước nào? Nên nhớ, lịch sử sẽ khắc dấu lên trán các ngài.

Nếu kết luận là có hại đến sức khỏe hoặc dễ gây chập điện, cháy nổ thì các cơ quan này có thể ra lệnh dỡ bỏ hay làm một hành động tương tự như thế. Chỉ riêng Trung tâm Thông tin về Vách thạch cao thuộc Hội đồng An toàn Sản phẩm Tiêu dung đã nhận được hơn 800 đơn khiếu nại.

Các chuyên gia ước tính rằng cứ mỗi một căn nhà có kích cỡ trung bình thì sẽ phải chi ra khoảng 100 ngàn đô-la để thay trần, tường, dây điện, và đồ gia dụng. Đây sẽ là thảm họa cho nhiều gia đình, cũng như cho ngành công nghiệp địa ốc. Nhiều hộ dân hy vọng rằng chính phủ liên bang sẽ vào cuộc và hỗ trợ cho họ, như đã từng hỗ trợ cho các nạn nhân bão lụt, đồng thời bảo lãnh để họ có thể trả chậm nợ ngân hàng.

Nhiều người khác thì đặt cược vào việc kiện tụng các nhà thầu xây dựng cũng như các nhà sản xuất và phân phối vách thạch cao. Nhiều kiện tụng đã dồn về tòa án liên bang ở New Orleans, nhưng một số chuyên gia pháp luật lại cho rằng sẽ rất khó và phức tạp khi muốn kiện các nhà sản xuất nước ngoài.

Một vài nhà thầu xây dựng đã nhập cuộc. Tháng trước, một nhà thầu xây dựng có trụ sở đặt tại Miami loan báo rằng Tập đoàn Lennar vừa bỏ ra gần 40 triệu đô-la để sửa chữa cho 400 ngôi nhà tại Florida cùng với nhiều nhà khác trên toàn Hoa Kỳ. Một số nhà thầu khác cũng đang có những hoạt động sửa chữa tương tự.

Ban đầu tưởng rằng vách thạch cao chỉ được dùng chủ yếu tại Florida và Miami, nhưng cuối cùng người ta phát hiện ra rằng nhiều bang khác cũng đang khiếu nại. Colleen Nguyen, 41 tuổi, cư ngụ tại Virginia Beach bang Virginia kể rằng, ba tháng qua kể từ tháng Tư vừa rồi, theo lời khuyên của bác sĩ nhi khoa, chị cùng chồng và ba cô con gái đã phải rời khỏi ngôi nhà của mình bên bờ sông, xây dựng vào năm 2006, để sinh sống trong một căn nhà di động (trailer). Chị bảo máy tính, điện thoại và lò vi-ba của gia đình chị bị hỏng hoàn toàn, còn ngắt điện thì cứ kêu lách tách. Gia đình chị đang kiện nhà thầu chính và cả nhà thầu phụ chịu trách nhiệm xây dựng dùng vách thạch cao. Hiện nay mọi thành phố thuộc vùng Virginia Beach và Norfolk, bang Virginia, đều đã tẩy chay những nhà thầu nào còn sử dụng vách thạch cao Trung Quốc.

Chị Nguyen kể rằng gia đình chị đã phải bỏ lại toàn bộ đồ đạc bởi vì hơi độc đã ngấm hết vào giường tủ bàn ghế. Chị cho biết, “Tôi không cho phép các con chạm đến đồ đạc trong nhà cho đến khi nào tôi nhận được lời giải thích rõ ràng. Kể từ ngày dọn ra khỏi nhà, chúng tôi không còn bị chứng chảy máu mũi nữa.”

Công ty Knauf Plasterboard Tianjin, một nhà sản xuất lớn về vách thạch cao, thì lại nói rằng các kiểm nghiệm của công ty cho thấy sản phẩm của họ là không độc hại. Một trưởng nhóm về độc chất học, là đối tác của Trung tâm Độc chất và Sức khỏe Môi trường tại North Little Rock bang Arkansas cho biết, các kiểm nghiệm cho thấy đúng là một số vách thạch cao đã phát ra hóa chất carbon disulfide và carbonyl sulfide, nhưng chưa đủ mức gây hại cho sức khỏe. Đây là một trung tâm tư nhân do công ty Knauf Tianjin thuê để tư vấn và thực hiện các kiểm nghiệm cho nhiều tập đoàn và cơ quan Chính phủ.

David Krause, một nhà độc chất học thuộc Sở Y tế Florida, cũng xác nhận rằng các kiểm nghiệm sơ bộ của sở đã phát hiện vách thạch cao Trung Quốc có phát ra hỗn hợp khí lưu huỳnh, nhưng các kiểm nghiệm này chưa nhằm mục đích định lượng. Ông Kraus cho biết Hội đồng An toàn Sản phẩm Tiêu dùng đã lên kế hoạch phối hợp với nhiều cơ quan chính phủ để định lượng khí phát ra và xác định mức độc hại của nhiều loại vách thạch cao khác nhau.

Ông Kraus nhận định, hầu hết các triệu chứng sức khỏe mà các hộ dân và cư dân mô tả đều “không cụ thể”, có thể là do nhiều nguyên nhân khác nhau. Sở Y tế và nhiều cơ quan chính phủ đang cố xác định xem liệu nồng độ hóa chất như thế có thể gây hại hay không, từ đó giúp họ có thể hướng dẫn cộng đồng bảo vệ sức khỏe. “Nhưng liệu có an toàn không khi phải sống trong những căn nhà như thế cho đến khi chúng được cứu chữa? Đây là điều mà chúng ta cần phải thận trọng giải quyết và phải liên tục theo dõi”, ông nói.

Một số nhà thầu xây dựng, kể cả Lennar, đang kiện các nhà nhập khẩu và phân phối vách thạch cao, trong đó có Knauf Tianjin và cả chi nhánh ở Đức là Knauf Gips KG. Donald Hayden, luật sư của Knauf Tianjin cho rằng công ty của ông chỉ chịu trách nhiệm với khoảng 20% vách thạch cao Trung Quốc nhập khẩu vào Mỹ từ năm 2004 đến năm 2007, và sau tháng Mười năm 2006 thì họ không còn xuất sang Hoa Kỳ nữa. Ngoài ra còn có ít nhất một nhà sản xuất ván thạch cao ngay tại Hoa Kỳ cũng bị người dân khởi kiện. Ông Hayden đồng ý rằng khí lưu huỳnh có thể ăn mòn kim loại, nhưng “chúng tôi không tin là mức độ ăn mòn đó có thể gây ra hiểm họa cháy nổ.”

Nhiều cơ quan chính phủ đang xác định chính xác nguyên nhân tại sao một số vách thạch cao lại phát ra khí lưu huỳnh cao hơn hầu hết vách thạch cao sản xuất tại Mỹ. Một báo cáo của Hội đồng An toàn Sản phẩm Tiêu dùng đưa ra bằng chứng rằng thạch cao khai thác từ một mỏ bên Trung Quốc có chứa một loại khoáng chất có mùi nhưng không màu. Ông Hayden cho hay những vách phát ra mùi “chỉ là vách chứa vật liệu thô khai thác từ vùng mỏ ở tỉnh Shandong.”

Vách của Knauf Tianjins chứa thạch cao thu được từ công đoạn khử lưu huỳnh trong lò hơi, đây là qui trình thu lấy khoáng sản từ quá trình sản xuất điện trong nhiều nhà máy nhiệt điện. Ông Hayden nói nhiều nhà sản xuất ván thạch cao tại Mỹ cũng như nước ngoài đều sử dụng qui trình này nên công ty của ông không tin rằng đó là một trong nhiều nguyên nhân gây ra khiếu kiện. Ông bảo Knauf Tianjins đang đề ra các biện pháp cứu chữa mà không cần phải dỡ bỏ toàn bộ vách thạch cao.

Anh Cramer, cư ngụ tại Cape Coral, miền duyên hải vịnh Florida, một thanh niên trông còn trẻ với mũ bóng chày trên đầu, bảo rằng anh có cảm giác đã bị lừa. Anh không thể yêu cầu công ty Aranda Homes trong vùng sửa chữa cho anh. Nhà thầu thì vẫn im hơi lặng tiếng, mặc cho nhiều yêu cầu liên tục đến từ phía người dùng.

Anh Cramer cùng người vợ 37 tuổi đã bỏ ra gần 315 ngàn đô-la để mua nhà và sắm sửa đồ đạc, nhưng những vật dụng tương tự của nhiều người đang gặp nạn vách thạch cao Trung Quốc như anh chỉ được rao bán với giá 19 ngàn đô-la trên mạng. Anh bảo anh không còn tiền để dỡ bỏ vách thạch cao hay chuyển nhà để sửa chữa.

Anh không được tái cấp vốn, và ngân hàng của anh còn nói rõ rằng họ sẽ không cho phép các hộ dân có vấn nạn với vách thạch cao được phép hoãn trả góp trong lúc đang tìm cách sửa nhà. Bảo hiểm nhà ở thường không có khoản dành cho lỗi xây dựng. Anh than vãn, “Nếu xảy ra trường hợp là phải rời bỏ ngôi nhà, chúng tôi sẽ chẳng còn đồng xu nào dính túi.”

Richard Kampf, 56 tuổi, trước đây là một trưởng phòng ở Cục Bảo vệ Môi trường Philadelphia, về hưu tháng Bảy năm 2007, hiện đang sống tại Cape Coral cùng với người vợ 57 tuổi, một con trai còn trong tuổi thiếu niên, và mẹ già 96 tuổi. Ông cho hay hệ thống điều hòa không khí của gia đình ông đã hỏng đến 15 lần trong vòng một năm, còn cuộn dây trong đó thì đã phải thay đến 4 lần, buộc ông phải gửi mẹ già đến sống tạm với người em gái để tránh nóng.

Ông nói, “Công ty [điều hòa không khí] nghi ngờ là nhà tôi đã bị vách thạch cao Trung Quốc đầu độc”. Ông và cả gia đình đã phải ra khỏi nhà trong năm ngày để các nhân viên có thể đến kiểm tra và lấy mẫu không khí cũng như mẫu thạch cao. Tuần này thì Hội đồng An toàn Sản phẩm Tiêu dùng sẽ quay lại để tiếp tục kiểm tra không khí trong nhà.

Ông Kampf tâm sự rằng ông mất ngủ vì lo dây điện bị ăn mòn có thể gây ra cháy nổ. “Ngày nào chúng tôi cũng tự vấn rằng có nên tiếp tục ở trong ngôi nhà này nữa hay không. Nhiều người đã bỏ chạy rồi. Thật là hết chỗ nói.”

Cách đó năm cây số, ông Louis Appelman 64 tuổi cùng với người vợ Sara 65 tuổi kể rằng, chỉ vì cái mùi vừa chua vừa cay mà con cháu của họ đã lo lắng cho sức khỏe đến nỗi chúng chẳng còn muốn đến đây nghỉ hè nữa. Nhà của họ vừa có bể bơi trong phòng, vừa có một gian buồng để ngắm ra kênh.

Ông Appelman cật vấn, “Nếu kim loại mà còn bị như thế thì thử hỏi cơ thể chúng tôi sẽ còn bị tổn hại đến mức nào?” Kể từ lúc dọn vào nhà từ tháng Chín năm 2006, đây là lần thứ ba vợ chồng ông phải thay mới hệ thống điều hòa không khí. “Các con tôi đang lo là chúng có bị bắt buộc phải đưa các cháu về đây nghỉ hè hay không. Thật ra thì chính chúng tôi cũng không thể bắt chúng đến thăm.”

Cao Nguyên dịch


Nguồn: The Wall Street Journal Asia, ngày 7 – 9/08/2009, trang 12 – 13. Có thể đọc bản tiếng Anh tại http://finance.yahoo.com/news/The-Prisoners-of-wallstreet-20 43787525.html?x=0&.v=5

              Chất phóng xạ Cobalt-60 bị rò rỉ ra ngoài

Một Blogger tại Trung quốc vừa tiết lộ một bản tin đặc biệt cho biết trong tháng sáu vừa qua dân chúng kể cả chính quyền địa phương ùn ùn bỏ chạy  khỏi quận Qixian thuộc thành phố Kaifeng, tỉnh Henan để lánh nạn sang các vùng lân cận, tỏi bột là sản phẩm quen thuộc nổi tiếng của tỉnh Henan, lý do là cơ xưởng Limin gặp „sự cố“, chất phóng xạ Cobalt-60 bị rò rỉ ra ngoài.

Nhằm đánh lạc hướng, che mắt dư luận nhà nước đưa ra thông báo, đấy chỉ là những tin tức thổi phồng của bọn „xấu“ và cho hay, năm người tung tin „bậy“ đã bị bắt giữ.

Do khả năng công nghệ bảo quản thực phẩm kém cõi trong khi sử dụng Cobalt-60 để giữ lâu cho tỏi bột và ớt bột khỏi bị hư hỏng, vào ngày 7.6 chất Cobalt-60 thấm nhiễm qua áo quần bảo hộ của nhân công làm việc và chất phóng xạ tuôn ra ngoài không khí, hàng hóa của xưởng Limin bị đốt cháy giết chết nhiều người.

Chính quyền Qixian tìm cách lấp liếm không chịu công khai tuyên bố tai nạn nguy hiểm xảy ra cho mãi đến ngày 12.7 họ mới lên tiếng một cách lờ lững „trong vòng ba tháng sắp tới trong khu vực sẽ không có vấn đề gì xảy ra“ nhưng mặt khác đảng bộ thành phố Qixian lại dồn dập đưa thân nhân của họ sang thành phố Zhengzhou lánh nạn. Hành động gian manh của chính quyền lan nhanh trong quần chúng, mọi người đổ xô chạy trốn khỏi thành phố với tất cả mọi phương tiện di chuyển.

http://www.khoahoc.net/photo/toibototbottau.gif

( Dân chúng tại Qixian bỏ của chạy lánh nạn, Hình AP)

 

An ninh được huy động để ngăn cản làn sóng di tản của người dân địa phương. Có chừng 800 000 người trong vòng bán kính 50km đã bỏ của chạy lấy thân. Một chuyến xe Buýt từ Qixian đến Zhengzhou và Kaifeng thường ngày giá từ 5 đến 10 Yuan nay tăng lên 500 Yuan. Hàng quán tại Qixian đóng cửa, đường xá vắng người như một thành phố chết.

Các chuyên gia của chính quyền địa phương khẳng định không có phóng xạ nguyên tử rò rỉ ra ngoài nhưng đài truyền hình địa phương lại cho biết cơ quan về năng lượng nguyên tử quốc gia tại Bắc Kinh đã gửi hai Robot đến Qixian để tìm kiếm dập tắt nguồn phóng xạ.

Khó có thể khẳng định lượng tỏi bột và ớt bột của Tàu hiện đang lưu hành trên thị trường liệu có bị nhiểm phóng xạ Cobalt-60 quá mức độ cho phép hay không. Tốt nhất là nên tránh xa những sản phẩm này. Còn nếu vẫn muốn giữ nghĩa tình „môi hở răng lạnh“ thì xin... mời.

________________________________

                 Thuốc Ho giết người của Trung Quốc

Thuốc Ho giết người của Trung Quốc

Bệnh viện Gorgas tại Panama tỏ ra bối rối khi trong một thời gian ngắn có nhiều bệnh nhân được đưa vào chửa trị có dấu hiệu bị dịch truyền nhiễm qua hai loại vi khuẩn độc hại là West Nile (truyền nhiễm do muỗi) và E. coli (thường có trong thực phẩm). Các bệnh nhân đặc biệt này đều bị hoại thận, các bộ phận trong cơ thể bị suy thoái trầm trọng, ói mửa liên tục, cơn sốt triền miên, hoặc đôi chân sưng vù.

Việc lo ngại về một cơn dịch truyền nhiễm tại Panama may mắn đã không xảy ra. Thay vào đó bác sĩ đã tìm thấy nguyên nhân gây bệnh là chất Diethylene Glycol - một loại độc chất cao thường tìm thấy trong nước chống đông đặc của xe hơi và trong những ứng dụng kỹ nghệ khác. Chính hóa chất này đã làm nhiễm bẩn những chai thuốc ho.

Hơn 300 nạn nhân tại Panama bị chết oan ức vì dùng loại thuốc ho có chất diethylene glycol bắt nguồn từ Tàu và được chuyển qua cho các công ty ở Tây-ban-nha như một loại glycerine thuần chất 99.5% – một thành tố có vị ngọt vô hại thường thấy trong dược phẩm.
 
Thuốc ho của Tàu giết chết hơn 300 người tại Panama làm người ta nhớ lại vụ án tại Haiti cách nay chừng mười năm. Trên 76 trẻ em, phần lớn dưới 5 tuổi, chết chỉ vì thận bị hủy hoại một cách kỳ lạ giống như những nạn nhân tại Panama. Nhờ vào sự giúp đỡ từ Mỹ người ta khám phá ra các trẻ em chết là do chất diethylene glycol bị nhiễm bẫn trong loại thuốc trị sốt dành riêng cho trẻ em. Trường hợp ở Haiti, các viên chức điều tra tìm thấy nguồn chất độc hại phát xuất từ Xingang, Tàu và công ty giao dịch Sinochem International.

 

Không chỉ trong dược phẩm chất Diethylene glycol độc hại còn được Tàu đưa vào trong kem đánh răng.  Sau khi thực hiện hàng loạt thử nghiệm trên kem đánh răng giả mạo dưới nhãn hiệu Colgate , nhận ra chất diethylene glycol nằm trong kem đánh răng, chính quyền Gia-nã-đại khuyến cáo dân chúng ngưng sử dụng ngay loại kem đánh răng làm tại Tàu. Cùng lúc, những viên chức tiểu bang Massachusetts cũng khuyên người tiêu thụ tránh dùng loại kem đánh răng “Made in China,”

_______________________________

                   Trà Tàu “tẩm” chất chì độc hại

Trà Tàu “tẩm” chất chì độc hại

Lá trà, một sản phẩm xuất cảng tiêu biểu của Tàu, cũng nằm trong danh sách độc hại. Kỹ nghệ sấy khô lá trà tại Trung quốc đã đạt tới trình độ “tinh vi” chưa từng có: Các hãng Tàu dùng khí thải từ xe hơi để làm khô lá trà. Để làm khô những lá trà nhanh chóng, họ trải chúng lên sàn nhà của một nhà kho, rồi lái những xe vận tải vào trong, nổ máy để những khí thải từ ống khói xe hơi làm khô lá trà. Vấn đề ở chỗ Tàu dùng xăng pha chì, và những chất chì độc hại theo khói xe bám đều lên những lá trà. Độc chất chì sẽ ngấm dần vào cơ thể qua đường thực quản. Độ nhiễm độc chì có thể dẫn đến sự suy giảm chỉ số thông minh (IQ), khiếm khuyết trầm trọng về việc học, hủy hoại thận, thân xác phát triển chậm, và còn nhiều nguy cơ khác..

(Theo The New Chinese Take-Out,Michael E. Telzrow, The New American) ________________________

                           Bộ mặt thật của Trung quốc

Bộ mặt thật của Trung quốc: Bị bắt vì đưa ra ánh sáng sì-căng-đan sữa bột

Luật sư Xu Zhiyong , giám đốc trung tâm tư vấn luật pháp tại Bắc kinh vừa bị bắt giữ. Xu Zhiyong đã từng điều tra về vụ sữa uống cho trẻ em tại Trung quốc bị nhiểm độc trong năm vừa qua.

Theo „South China Morning Post“,  vào ngày thứ sáu 31.7 Xu Zhiyong, một trong những đồng sáng lập viên trung tâm tư vấn Gongmeng bị nhà cầm quyền bắt giữ. Kể từ đó đến nay thân nhân cũng như trung tâm tư vấn Gongmeng không liên lạc được cùng nhà hoạt động cho nhân quyền này. Chỉ trước đây vài tuần lễ phòng nghiên cứu của trung tâm tư vấn Gongmeng bị nhà cầm quyền Bắc Kinh buộc tội trốn thuế, phải nộp phạt 147 000 Euro và bị cấm hoạt động với tội danh được gọi là „đăng ký không đúng thủ tục“.

Thật ra từ tháng 9.2008 đến nay Gongmeng được xem là „gai nhọn“ gây bực bội cho nhà cầm quyền Bắc Kinh, lý do là trung tâm đã từng chủ động điều tra đưa ra ánh sáng Sì-Căng-Đan sữa bị nhiểm chất độc Melamin trong năm vừa qua giết chết tối thiểu sáu trẻ sơ sinh cũng như gây cho hàng trăm ngàn trẻ nhỏ khác bị nhiểm bệnh.

Sau khi vụ án Melamin nổ ra vì biết không thể tiếp tục che dấu được nên chính quyền Bắc Kinh mới „làm màu“, hung hăng đưa một số người trách nhiệm ra xử án. Nhưng nay với hành động trả thù trung tâm tư vấn Gongmeng bộ mặt thật của nhà nước Bắc Kinh lại một lần nữa được phơi bày ra ánh sáng quốc tế.

 

Phương Tôn

Tháng 8.2009

 _____________________

 

Thuốc trừ gián và kiến độc hại của Trung Quốc

Thuốc trừ gián và kiến độc hại của Trung Quốc

Huỳnh Chiếu Đẳng

 

Đó là thuốc trừ gián và kiến rất công hiệu của Trung Quốc nhưng bị cấm bán tại Mỹ. Tuy vậy với Việt Nam ta cấm thì cấm mà xài thì xài. Bên dưới đây là tấm ảnh của webpage thành phố Fort Worth Texas ra thông báo về chất độc trong phấn Miraculous Insecticide Chalk. Phấn nầy bàn bán rất rẽ ở chợ trời và một số tiệm buôn Việt Nam khắp nước Mỹ. Thông báo nầy cho biết phấn trừ gián bị nhập cảng lậu vào Mỹ, trong đó chất trừ côn trùng là deltamethrin bị cấm vì độc cho người. Còn nó độc thế nào thì tôi trích luôn một webpage khác về độc tính của nó cho bà con xem chơi. Bản thứ hai bên duới là trích từ danh sách các chất hóa học độc bị cấm tại Mỹ. Trong các tai hại do nó gây ra có luôn tính gây ung thư (carcinogenicity) .
Tôi thấy có vài vị trong nhà tích trử cả đống phấn Miraculous Insecticide Chalk vì quá rẽ $1 tới 5 cây mà công hiệu. Mỹ coi vậy mà dỡ ẹt, có ba con kiến mà cả chục thứ thuốc bán trong tiệm Mỹ hợp pháp có cái nào hiệu nghiệm lâu dài đâu, xài thứ nầy vừa dễ vừa gọn vừa hao mòn sức khỏe cả nhà. Kiến chết mà người cũng ngất ngư, một công hoàn thành đôi ba việc.
Có vị trét lung tung khắp nhà nơi nào có kiến có gián là trét. Trét xong để đó cho gió thổi bay khắp nhà kín mít. Thở bụi phấn nầy vào phổi thì eo ơi ông địa. Cháu nội cháu ngoại quí vị bò chơi những nơi có trét phấn thiệt là đáng ngại cho tương lai của chúng quá. Ô hay bạn HCĐ nầy cũng lạ, cháu tôi tôi không lo thì thôi mắc mớ chi tới bạn..
Biết mà làm thinh e mang tội, thôi thì nói ra có khi làm mích lòng quí vị nhưng tránh cho con cháu quí vị tai hại lâu dài được chút xíu nào thì cũng vui bụng.
Huỳnh Chiếu Đẳng (10-Aug-09)
 

http://www.khoahoc.net/photo/thuocchuot.gif

http://www.khoahoc.net/photo/thuocchuot-2.gif

 

Sự Nguy Hiễm Về Hàng Hóa Của Mấy Chú Ba
Xin Lưu Ý Thực Phẩm Nhiễm Độc Từ Trung Cộng
 
"Coi chừng câu nói "Ăn Cơm Tàu, Ở nhà..."
 
 ____

Coi Chừng Ăn Phải Nước Tương Làm Bằng Tóc

Coi Chừng Ăn Phải Nước Tương Làm Bằng Tóc

Bài của GS. Tse-Yan Lee, B.H.Sci;
Dip.Prof. Consel; MAIPC; MACA
 
(Trần Anh Kiệt lược dịch)
 
Những báo cáo gần đây về vấn đề thực phẩm biến chế sản xuất tại Trung Cộng đã gây ra mối quan ngại lớn trên thế giới. Các tài liệu liên quan đến vấn đề này được trích dẫn từ các báo chí và các bài thông tin trên mạng điện toán từ Trung quốc và khắp nơi về một loại nước tương được bào chế từ tóc của con người. Về phương diện khoa học và y tế, người ta đang nghiên cứu để tìm hiểu xem việc sử dụng loại nước tương này trong thời gian ngắn hạn và lâu dài sẽ có những phản ứng bất lợi và ảnh hưởng đến sức khỏe của con người như thế nào Sau đây là bài trích dẫn từ các tài liệu thông tin đó để quý độc gỉa tham khảo.

Nước tương là một loại thực phẩm được chế biến từ đậu nành và đã phổ biến nhiều nhất khắp nơi trên thế giới. Lịch sử của nước tương đã có từ thời nhà Chu bên Trung Quốc trước công nguyên (1027-777). Tùy theo địa phương, nó được sản xuất bằng nhiều thứ nguyên liệu khác nhau như ở Trung Quốc, loại nước tương thường (light soy sauce) và loại nước tương đặc (dark soy sauce) gồm xì dầu hay xì yếu thì được chế biến từ đậu nành. Còn ở Nhật Bản, Triều Tiên, Phi Luật Tân có khi được chế biến bằng các nguyên liệu khác, nhưng bao giờ cũng giữ được phẩm chất vệ sinh và bổ dưỡng.

Quá trình chế biến nước tương giữa các quốc gia tuy có vài điểm khác nhau nhưng tựu trung đều giống nhau là phải trải qua những giai đoạn lên men cần thiết. Để rút ngắn thời gian trong tiến trình chế biến, ngày nay, người ta đã dùng kỹ thuật khoa học như cho vào hydrochloric acid, hoạt chất carbon và một số hương vị. Phương pháp chế biến này tuy tiện lợi nhưng đã mất hết phẩm chất thiên nhiên so với loại nước tương được biến chế theo phương pháp cổ truyền.

Ngày nay nước tương được thế giới coi như là loại gia vị cần thiết. Nó được dùng trong hầu hết các món ăn Trung Hoa và kể cả các món ăn Tây Phương như món ra-gu, hamburger và các món sà-lách. Bên cạnh việc làm tăng thêm mùi vị cho các món ăn, nước tương còn có một giá trị dinh dưỡng đặc biệt. Nó gồm có chất protein và carbohydrate không chất béo, cũng như chứa rất dồi dào chất riboflavin (sinh tố B2) và các chất khoáng (sodium, calcium, phosphorus, chất sắt, selenium và chất kẽm) .

Hàng năm trên khắp thế giới người ta đã sản xuất ra hàng ngàn tấn nước tương để cung ứng cho thị trường tiêu thụ.

Có một điều đáng lưu ý là sử dụng nước tương trong một thời gian lâu dài hay ngắn hạn có thể ảnh hưởng đến sức khỏe nếu phương pháp và nguyên liệu chế biến không được bảo đảm vệ sinh và an toàn. Chủ điểm của bài viết này nhằm trình bày cho quý độc giả biết về một loại nước tương không an toàn được sản xuất tại Trung Quốc và được bày bán hiện nay tại khắp nơi.

Vào cuối năm 2003, người ta sản xuất hàng loạt các loại nước tương có nhãn hiệu “Hongshuai Soy sauce” tại Trung Quốc, áp dụng theo phương pháp hóa sinh và kỹ thuật tân tiến bởi một nhà máy chế biến thực phẩm gia vị. Họ còn bảo loại nước tương này không tuân theo phương pháp chế biến thông thường và cổ điển bằng những đậu nành và lúa mì. Đặc biệt giá thị trường của loại nước tương này rất rẻ nên được các nhà nhà hàng, trường học sử dụng rất nhiều.

Giữa tháng giêng năm 2004, một nhóm ký giả của chương trình truyền hinh “Weekly Quality Report”do nhà nước tỉnh Hồ Bắc điều hành đã điều tra về phương pháp chế biến nước tương của hãng Hongshuai. Họ giả dạng làm khách hàng mua sỉ nước tương và muốn biết về công thức chế biến của loại nước tương này như thế nào. Viên quản lý cho biết thành phần của nước tương gồm có amino acid hòa hợp với nước, sodium hydroxide, mật đường (loại dung dịch phế thải sau khi đã quây ly tâm chế thành đường cát trắng), hydrochloric acid và những thành phần chất hóa học khác...

Họ cũng được cho biết rằng trong nguyên liệu chế biến nước tương, hàng tháng, nhà máy phải cần sử dụng đến hàng chục ngàn tấn amino acid dưới dạng bột hoặc chất sấy khô mua từ một nhà máy sản xuất hóa chất khác. Để mở đầu cho cuộc điều tra phỏng vấn, các ký giả quyết định tìm hiểu cho ra nguồn nguyên liệu để chế biến thành chất amino acid là gì.

Sau đó các ký giả đã tìm ra nguyên liệu để bào chế loại xi-rô amino acid này tại một nhà máy sinh hóa ở tỉnh Hồ Bắc (Hubei) . Họ trả lời các ký giả rằng amino acid chủ yếu được chế biến từ tóc của con người, thu nhặt từ các tiệm uốn tóc, các đống rác thải ra từ các bệnh viện ở nhiều nơi trong nước.

Dĩ nhiên loại tóc này rất dơ bẩn và không vệ sinh chút nào vì người ta bỏ lẫn lộn trong các rác rưởi gồm bao ngừa thai, ống và kim chích, bông gòn đã được sử dung của bệnh viện và các băng vệ sinh của phụ nữ vân vân.Các nhân viên nhà máy bảo loại tóc này không có độc chất nhưng thực tế nó không hạp vệ sinh và dĩ nhiên có mang nhiều loại vi khuẩn hay những bào tử gây bệnh khác nhau.

Nguyên do người ta sử dụng tóc của con người để chế biến amino acid để làm nước tương là vì nguyên liệu này rất rẻ, nhờ thế giá thành của nước tương cũng rẻ theo nên có thể cạnh tranh dễ dàng với những loại nước tương (thật thà) khác. Hơn nữa tóc của con người chứa dồi dào protein hơn đậu nành và lúa mì, khi làm thành nước tương lại có mùi vị thơm ngon hơn.

Cũng tương tợ như vậy, trong thời kỳ chiến tranh thế giới, vì khan hiếm lương thực, đa số đậu nành đã được sử dụng để chế biến nhiều loại thực phẩm khác, chánh phủ Nhật Bản cũng đã dùng kỹ thuật giống vậy để sản xuất nước tương thay thế.

Tuy nhiên tóc của con người chứa nhiều loại hóa chất độc hại. Theo báo “Weekly Quality Report” tóc nói chung chứa nhiều thạch tín (arsenic) và chì (lead), đó là những hóa chất sẽ gây phương hại trầm trọng đến hệ tiêu hóa, thận, hệ tim mạch, hệ thần kinh và hệ thống sinh dục. Hơn nữa loại tóc này rất dơ bẩn, lẫn lộn với những môi trường ô uế khác nhau.

Tiêu chuẩn vệ sinh là vấn đề đáng quan ngại nhất vì nó được thu nhặt từ rác rưới của các tiệm uốn tóc và bệnh viện, dĩ nhiên chứa nhiều vi khuẩn và không thể chế biến làm một thứ thực phẩm an toàn cho sức khỏe. Hơn nữa những hóa chất dùng để phân tách và chế biến amino acid từ tóc lại cũng là những chất độc hại khác. Trong quá trình chế biến nó sẽ sản sinh ra phụ chất carcinogenic, làm cho công nhân chế biến cũng như người tiêu thụ sản phẩm gia tăng cơ hội bị bệnh ung thư hơn.

Một thời gian sau khi tin tức ghê tởm này được phổ biến, các cơ quan thông tin nhiều nước trên thế giới như Hong Kong, Đài Loan, Nhật Bản, Hoa Kỳ đã lên tiếng chỉ trích cách thức làm ăn bê bối này. Hiện thời Hiệp Hội Các Quốc Gia Âu Châu đã từ chối nhập cảng một số hiệu nước tương và thực phẩm sản xuất từ Trung Quốc vì lý do an toàn cho sức khỏe của công chúng. Dưới áp lực của quốc tế, chánh quyền Trung Cộng đã miễn cưỡng tỏ ra quan tâm đến sự kiện chưa từng thấy tại đất nước này.

Thực ra hàng hóa giả mạo đã trở thành mối lo ngại chánh của chính quyền Hồng Kông khi thực phẩm được chế biến từ Trung Quốc ào ạt đổ vào đã cạnh tranh với thị trường thực phẩm tại xứ này từ nhiều năm qua. Cuối năm 1998, Hải quan Hong Kong đã tịch thâu hơn 13 ngàn chai nước tương giả. Vài tháng sau, họ lại tịch thâu thêm một số lượng rất nhiều loại nước tương giả khác được bày bán ngoài thị trường tổng cộng trị giá trên 120 ngàn đô la Hong Kong. Loại nước tương này cũng đã được nhập cảng vào Úc trong cùng thời kỳ ấy mà không bị cơ quan kiểm phẩm phát giác.

Năm 2004, Hải quan và Cơ quan Tiêu thụ Hong Kong đã tịch thâu hơn 200 chai nước tương giả được tiếp tục bày bán như vậy nữa. Phần lớn những loại nước tương giả này được sản xuất dưới nhãn hiệu của những hãng nước tương nổi tiếng như Pear River Bridge. Mặc dầu trong số nước tương giả này có loại không phải chế biến từ tóc con người, nhưng thành phần công thức không được rõ ràng, đã làm cho người tiêu thụ quan ngại vì họ sợ bị ngộ độc và nguy hiểm đến sức khỏe.

Cơ quan Kiểm Soát thực phẩm Hong Kong đã hướng dẫn người tiêu thụ về phương pháp nhận diện các loại nước tương giả và nước tương thiệt bằng cách phân biệt các đặc tính khác nhau của nó như mùi, vị và màu sắc. Hiện thời các hãng nước tương Hong Kong đã thay đổi về hình thức trình bày chai và nhãn hiệu. Nhưng nếu không được phân tích bằng kỹ thuật, chưa chắc một nhân viên kiểm phẩm đã có nhiều năm kinh nghiệm với đôi mắt bình thường có thể phân biệt được huống hồ là người tiêu thụ không được huấn luyện về khả năng chuyên môn. Để chắc chắn, nhiều người ở Hong Kong đã từ chối mua nước tương của Trung Quốc. Một số khách hàng tiêu thụ khác đã cẩn thận hơn bằng cách tẩy chay luôn bất cứ loại thực phẩm nào được sản xuất từ Trung Quốc.

Mặc dầu chánh quyền Trung Cộng cố gắng làm êm dịu sự chỉ trích của công luận thế giới về các loại thực phẩm mất vệ sinh bằng cách đưa ra biện pháp chế tài. Nhưng người tiêu thụ ở Hồng Kong vẫn còn lo ngại về sự an toàn của thực phẩm chế biến từ Trung Quốc. Bởi vì các hãng sản xuất nước tương tại lục địa vẫn tiếp tục dùng amino acid bào chế từ tóc của con người để làm nguyên liệu sản xuất nước tương. Hiện nay nhà cầm quyền Trung Công, dưới áp lực của các cơ quan thông tấn trong và ngoài nước, đã có lệnh cấm sản xuất các loại nước tương chế biến theo kiểu cách này, nhưng thực sự họ có quyết tâm hay không lại là một chuyện khác.
 
 

_________________________________

Nhiều hàng hóa Trung Quốc

dành cho trẻ em không an toàn

Nhiều hàng hóa Trung Quốc
dành cho trẻ em không an toàn
 
 
Báo China Daily hôm qua đưa tin gần phân nửa mặt hàng quần áo và 1/3 sản phẩm đồ dùng cho trẻ em sản xuất ở tỉnh Quảng Đông, miền nam Trung Quốc, không bảo đảm an toàn do chứa nhiều hóa chất độc hại.
Theo tờ báo, đó là kết quả của một cuộc điều tra chính thức mà nhà chức trách Quảng Đông, một trong những trung tâm sản xuất hàng xuất khẩu của Trung Quốc, tiến hành. Báo này cho biết chỉ có 53,5% số hàng may mặc được kiểm tra đáp ứng các tiêu chuẩn an toàn, số còn lại phần lớn chứa dư lượng hóa chất độc hại vượt mức cho phép, trong đó có formaldehyde, một loại hóa chất có thể gây nhiễm trùng da và đường hô hấp.
Đối với đồ dùng trẻ em, chỉ 67,7% được đánh giá là an toàn, trong khi một số sản phẩm bị phát hiện có vấn đề khi chứa quá nhiều formaldehyde hoặc các kim loại nặng có hại cho sức khỏe như chì, cadmium và chromium. Tờ báo dẫn lời phát ngôn viên của Cục Giám sát chất lượng và công nghệ tỉnh Quảng Đông, ông Lâm Thụy Tây, cho biết chính việc sử dụng các nguyên liệu thô và sơn không đạt tiêu chuẩn là nguyên nhân chính khiến các sản phẩm nói trên có dư lượng formaldehyde và các kim loại nặng vượt mức cho phép.
T.Q
                                                    _____________________________________

Tỏi bột, Ớt Bột của Trung Quốc bị nhiễm phóng xạ

Tỏi bột, Ớt bột của Tàu bị nhiễm phóng xạ

 

Phương Tôn

www.khoahoc. net

 

Muốn chết sớm xin "vô tư" xử dụng hàng Trung Cộng...

Thc phm Tàu nhim đc là chuyn bình thường nhưng thc phm ca Tàu  b nhim phóng x là ngun tin b chính quyn Bc Kinh che du ít người biết  đến

                                               ______________________________

Hàng may mặc Trung Quốc không an toàn: Quảng Đông rúng động, người tiêu dùng TP.HCM bình chân

Công bố kết quả kiểm tra áo quần trẻ em sản xuất ở Quảng Đông không an toàn khiến người dùng Quảng Đông nổi giận, yêu cầu chính quyền phải kiểm tra toàn diện. Ngoài mặt hàng này, còn có đồ chơi trẻ em có chứa chất độc hại. Trong lúc đó, người dùng ở TP.HCM vẫn mua sắm các mặt hàng này bình thường.

Người dùng Quảng Châu nổi giận

Một lượng lớn quần áo trẻ em được sản xuất tại Quảng Đông có sợi vải chứa quá mức các hoá chất độc hại, theo kết quả thanh tra của ban Quản lý giám sát chất lượng và công nghệ Quảng Đông được China Daily đăng tải hôm qua (28.5).

Thông tin này làm nhiều bậc phụ huynh nổi giận, yêu cầu chính phủ tiến hành đợt kiểm tra bài bản và toàn diện hơn. “Thật là không thể tin được khi một nửa quần áo con gái tôi mặc tiềm ẩn mối nguy hại”, Lu Juahua, cha của một bé gái sáu tuổi ở Quảng Châu nói.

Chỉ 53,5% vải sợi may quần áo trẻ em ở đây đạt tiêu chuẩn an toàn. Sợi vải trong lượng quần áo nguy hại chứa quá mức hoá chất formaldehyde, loại hoá chất có thể gây nhiễm trùng da và đường hô hấp.

Ông Lin Ruixi, người phát ngôn báo chí của ban quản lý, cho biết các công ty may mặc cung cấp thông tin sai lệch về nguyên liệu thô, dùng phẩm màu kém và dùng formaldehyde quá mức cần thiết.

Cũng trong đợt kiểm tra này, ban quản lý kiểm tra còn phát hiện nhiều mẫu đồ dùng nội thất dành cho trẻ em không đạt chuẩn an toàn, và có nhiều chất độc hại. Ông Lin cho biết các nhà sản xuất dùng nguyên liệu thô rẻ tiền, nhất là sơn không đạt chuẩn. Nhiều mẫu còn chứa các kim loại nặng có khả năng gây ung thư như chì, cadmium và chromium.

TP.HCM: bình thường

Ghi nhận của Sài Gòn Tiếp Thị ở chợ An Đông, Bình Tây và một số điểm bán lẻ trong thành phố, ngày 28.5, hàng Trung Quốc đang về nhiều nhất là quần short và áo thun dành cho bé trai từ ba tuổi trở lên với đủ các hình in siêu nhân lạ mắt. Kế đến là các kiểu áo đầm cotton, đầm thun pha ren dành cho bé gái từ hai tuổi trở lên. Nhiều kiểu áo ngủ bằng thun cho trẻ em được người bán giới thiệu là hàng Thái, nhưng một chủ buôn bán sỉ ở An Đông khẳng định đó là hàng Trung Quốc.

Áp đảo nhất phải kể đến, chiếm tỷ lệ 100% các chợ chiều, sạp lề đường là quần áo lót phụ nữ giảm giá bán với mức 10.000đ/áo và 5.000đ/quần là sản phẩm made in China. Kiểu mẫu y chang hàng có nhãn hiệu, nhưng khoảng cách giá quá rẻ: hàng có thương hiệu của Thái Lan hoặc Đài Loan thấp nhất là 85.000đ.

Trao đổi với tiểu thương bán sỉ ở chợ về kết quả kiểm tra chất lượng không đạt của áo quần trẻ em nhập khẩu từ Trung Quốc, các người bán cho biết, họ cũng xác định được xuất xứ hàng hoá là từ Quảng Đông hay Quảng Châu. Bởi đa phần mua hàng qua các thương mối từ chợ ngay sát biên giới Việt Nam, chợ Đồng Xuân (Hà Nội), chợ đầu mối ở Lào Cai hoặc lấy lại từ các thương lái mang đến tận chợ bỏ hàng. Một chủ buôn hàng sỉ ở quận Tân Bình cho biết: đa phần tiểu thương các chợ mua hàng do thương lái gom mang tới, hàng bán ở các chợ Quảng Châu cũng có nguồn cung cấp từ Quảng Đông sang, hiện chỉ có những người buôn lớn mới lấy hàng trực tiếp từ các nhà cung ứng ở Quảng Đông.

Những người bán đều thừa nhận, thông tin trên có thể làm giảm lượng áo quần tiêu thụ. “Nhưng chúng tôi cũng không chắc có trả lại hàng được không vì không xác định được địa phương sản xuất”, một chủ sạp ở chợ An Đông nói.

Bà Dương Thanh, tiểu thương ở Q.6 nói: hàng giao đến mình, ưng thì lấy, tuỳ theo thoả thuận trả tiền liền hay trả chậm, chứ lấy hàng Trung Quốc đâu bao giờ có điều khoản bán không hết trả về, hay bán giữa chừng trả lại, như hàng Việt Nam. Vậy nên mới có chuyện người bán lẻ không bao giờ bảo hành cho hàng Trung Quốc. Bà Thanh nhấn mạnh: bây giờ mà bảo trả hàng lại, tui cũng không biết hàng mình gốc ở đâu mà trả, chỉ có mối mới biết họ lấy chỗ nào.

Chính vì lẽ đó, qua nhiều đợt phát hiện trong sản phẩm nhập từ Trung Quốc có vấn đề, thì các chủ hàng tìm cách bán rẻ hoặc đẩy nhanh về tỉnh. Cụ thể hơn, trước thông tin quần áo may sẵn và các sản phẩm từ vải của Trung Quốc có nhiễm formaldehyde, các tiểu thương đều cho biết họ chưa nghe nói gì về vấn đề này. Chủ buôn thú nhồi bông bỏ mối cho các chợ cũng nói: hàng nhập tiểu ngạch hay chính ngạch chẳng bao giờ quan tâm đến giấy phép kiểm định này nọ, vì đây có phải thực phẩm đâu. Chưa ai bảo tôi phải có giấy kiểm định chất này chất kia cho thú nhồi bông cả.

Theo ông Trần Nam Phong, giám đốc công ty cổ phần đầu tư phát triển quốc tế Thắng Lợi: formaldehyde xuất hiện trong công đoạn cuối cùng của hoàn tất vải – khâu hồ vải, với tác dụng là làm cho vải mềm mại hơn. Dùng formaldehyde thay thế chất làm mềm vải chuyên dụng, có thể tiết kiệm được khoảng 15 – 20% chi phí. Nếu sản xuất số lượng ít thì khoản tiết kiệm này không đáng kể và các nhà sản xuất đều không dùng vì formaldehyde là chất cấm, quy định của thế giới chỉ cho phép hàm lượng formaldehyde có trong vải dưới 70ppm, nhưng nếu sản xuất số nhiều thì tiết kiệm được khoản đáng kể.
Lên trên Xem ConRongChauTien's Thông tin cá nhân Tìm những bài viết khác của ConRongChauTien
 

Nếu bạn muốn trả lời thì trước tiên bạn phải đăng nhập
Nếu chưa đăng ký thì bạn hãy đăng ký

  Trả lời bài viếtGửi bài viết mới
Xem trang in Xem trang in

Mục lục
Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể trả lời bài viết
Bạn không thể xoá bài viết bạn đã gưi
Bạn không thể sửa bài viết bạn đã gửi
Bạn không thể tạo bình chọn
Bạn không thể bình chọn




Nội dung và quan điểm của những bài viết trên trang web này thuộc về tác giả. Vinanet.dk không chịu trách nhiệm về nội dung cũng như quan điểm của bài viết.
Email: Vinanetadmin@gmail.com
 

  HOT LINKS       

Benzinpriser
Akut-hjælp
Midttrafik
Linkworld.dk
Valuta   Tỷ giá
Bilbasen
Århus.dk
Home.dk
Borger.dk
Boligportal.dk
Guide.dk
Den Blå Avis
TV-Guide
GulOgGratis
Bibliotek
TestDinHastighed
Postdanmark
DenDanskeBank
Finfo
Team viewer
DivShare
CountryCodes
TV other languages
Dailigmotion
Time-Weather
Ebay
Youtube
Imageshack
eTilbudsavis
Veoh.com
4shared
Scribd
Keepvid
Archive.org
Authorstream
Esnips
Unikey 4.0
PhôngChữ
MediaFire
Video4Viet
TV CôngGiáo
Hyperfileshare
VieTVusa
LittleSaigonTV
VietPho TV
3D album
TV PhậtGiáo
Rapidshare
NCT     mp3.zing
Tixpod