Hiển thị danh sách thành viênThành viên  Thư kýThư ký  Sự kiệnSự kiện  Đăng kýĐăng ký  Đăng nhậpĐăng nhập
Ban Kịch Long Hương
 Vinanet forum : Ban Kịch Long Hương
Tiêu đề Chủ đề: "Việt Cộng" Trả lời bài viếtGửi bài viết mới
Tác giả
Nội dung << Chủ đề trước | Chủ đề kế tiếp >>
long huong
May Trang
May Trang
Avatar

Ngày gia nhập: 07/04/05
Giới tính:
Đến từ: Vietnam
Trạng thái:
Bài viết: 142
Tiền: 246$
Địa chỉ e-mail: Gửi mail
Yahoo! IM: Không cho biết
Sinh nhật: 27/04/59
Cảnh cáo: (0%)
Minus 1 warningCurrent warnlevel: 0%Add 1 warning
Ngày gửi: 04/01/12 lúc 10:19 | IP Logged Trích dẫn long huong

Anh cứ chửi tôi là thằng mất dạy, thằng láu cá, thằng gì cũng được ...,nhưng xin đừng bảo tôi là "Việt Cộng"
Nhạc Sĩ Lê Dinh
 
Hai tiếng này, tôi không hiểu sao, cho đến ngày nay, nó trở thành hai tiếng xấu xa, kinh tởm nhất trong số những danh từ để ám chỉ những hạng người mà ai ai cũng oán ghét, hận thù và muốn xa lánh. Nhưng hai tiếng Việt Cộng nguyên thủy đâu có gì là xấu xa, nó chỉ là một danh từ ghép thường thôi, như rừng núi, biển khơi, đồng áng… nhưng theo thời gian biến đổi, nó trở thành một danh từ ghê tởm và rùng rợn lúc nào chúng ta không hay.

Nếu ai chỉ một tên nào đó mà nói “ Mầy là thằng Việt Cộng!” thì có nghĩa người đó là một người xấu xa nhất trong xã hội hiện nay. Chẳng thà chửi cha người ta, người ta không giận bằng chủi “Mầy là thằng Việt Cộng”. Như vậy đủ biết hai chữ Việt Cộng bị người đời thù ghét như thế nào rồi. Mà nghĩ cũng đúng thôi.

Nhớ lúc tôi còn nhỏ, năm tôi 11 tuổi, còn học ở trường Tiểu học Vĩnh Lợi, cách làng Vĩnh Hựu của tôi chừng ba cây số. Mỗi sáng thứ hai đầu tuần, mẹ tôi phải đưa tôi đến trường và tôi lưu trú tại nhà dì tôi cho đến cuối tuần mới trở về Vĩnh Hựu. Một buổi sáng thứ hai đầu tuần, cũng như mọi khi, mẹ tôi xếp đâu 2 chục trứng gà vào một cái giỏ để khi đưa tôi đến trường xong là mẹ tôi ra chơ bán 2 chục trứng gà đó, lấy tiền mua các thức ăn khô khác. Hai mẹ con đang đi, độ còn nửa đường là tới làng Vĩnh Lợi, thình lình trong một bụi cây rậm rạp, có một người mặc đồ đen, tay cầm khẩu súng ngắn sáng loáng, nhảy ra chận mẹ con tôi lại, quát to: “Đứng lại!” Anh ta đưa họng súng ngay truớc trán mẹ tôi, rồi đưa sang qua tôi, quơ qua quơ lại trên đầu tôi, hỏi mẹ con tôi có phải đem trứng ra chợ để bán cho Tây không? (Lúc đó, ở tại chợ Vĩnh Lợi, ngay phía bên kia đầu cầu sắt, có một cái đồn của người Pháp đóng tại đó). Mẹ tôi run run nói:
-   Dạ thưa ông, đâu phải, tôi đem trứng này ra chợ bán để lấy tiền mua thức ăn.
-   Chứ không phải mẹ con bà đem lương thực cung cấp cho Tây sao?
-   Dạ thưa ông, đâu có phải như vậy.
-   Thôi lần này tôi tha cho mẹ con bà đó, nhưng giỏ trứng thì bị Ủy ban tịch thu. Nhớ lần sau, còn gặp mẹ con bà đem trứng ra chợ như vậy nữa là tôi sẽ bắn bỏ.
-   Dạ mẹ con tôi đội ơn ông.

Thật hú hồn hú vía! Lần đầu tiên trong đời, tôi mới nhìn thấy khẩu súng lục. Sao nó uy dũng, hiên ngang, trông rất dễ sợ. Và cũng lần đầu tiên trong đời tôi mới biết đó là những kẻ gọi là Việt Minh, những người mặc đồ đen, đầu quấn khăn rằn, rồi sau này trở thành Việt Cộng và hai chữ Việt Cộng đã ám ảnh tôi từ suốt thời bé thơ cho đến khi khôn lớn. Nếu không có lần bị đón đường, bị đe dọa bắn bỏ hôm đó, tôi đã trở thành một tên Việt Minh từ thời trẻ dại này rồi. Tôi còn nhớ rất rõ, ở tuổi 11, 12, tôi say mê những bài hát êm đềm, như:


“ Còn đâu trên chiên khu trong rừng chiều
Bên đèo lắng suối reo, ngàn thông reo
Còn đâu trên chiến khu trong rừng chiều
Bên đèo đoàn quân réo, đạn bay vèo…”

Hay hùng dũng, như:
“ Mùa thu rồi ngày hăm ba, ta ra đi theo tiếng gọi sơn hà nguy biến…”
Hoặc:

“Đoàn giải phóng quân một lòng ra đi
Nào có sá chi đâu ngày trở về…”

Và còn nữa:
 
 
“Nào anh em ta cùng nhau xông pha lên đàng
Kiếm nguồn tươi sáng…”

Hay là những bài thơ mà giờ đây hơn 60 năm qua, tôi vẫn còn nguyên trong trí nhớ:

“Tôi muốn tôi là một cứu thương
Cạnh theo chiến sĩ đến sa trường
Nằm lăn trên lá hay rơm ủ
Băng trắng đầu mình những vết thương”

Thật là lãng mạn, thât là dễ thương. Làm sao mà tôi không bị quyến rũ bởi nét nhạc, lời thơ như vậy được. Cho nên tôi có ý nghĩ là mình sẽ phải theo mấy anh lớn để được vào bưng, được nghe tiếng suối reo, ngàn thông reo, được nằm lăn trên lá hay rơm ủ, được nữ y tá săn sóc vết thương… Rồi một ngày nọ, tôi được theo đoàn biểu tình đi bộ từ làng Vĩnh Hựu của tôi lên tới tỉnh Gò Công, cách xa làng tôi 14 cây số, để gọi là… ủng hộ Việt Minh. Thức dậy từ 3 giờ khuya, chuẩn bị cơm vắt muối mè, tập hợp lại rồi tháp tùng đoàn người, đi theo nhịp trống quân hành “rập rập thùng, rập rập thùng”… lội bộ suốt 14 cây số, nhờ vừa đi vừa hát “Nào anh em ta cùng nhau xông pha lên đàng”, cho nên thằng con nít 11 tuổi như tôi, khi đến nơi, nào có thấy chút mệt mỏi gì đâu? Nhưng sau lần gặp gã Việt Minh với khẩu súng giết người đó, tôi đã bừng tỉnh giấc mơ bỏ học, trốn cha mẹ để ra bưng biền.


Việt Cộng! Chỉ hai tiếng thôi, nhưng sao thiên hạ hoảng hốt, kinh hoàng khi nghe đến nó. Năm 1954, gần một triệu đồng bào miền Bắc, cũng vì hai tiếng này mà phải bỏ hết của cải, quê hương, làng xóm, mồ mả ông bà để chạy vô miền Nam xa lắc xa lơ, trốn khỏi bè lũ Việt Cộng. Năm 1975 cũng vậy, vì hai tiếng này mà hơn hai triệu người dân miền Nam phải liều chết, bằng đủ mọi cách để lánh xa loài quỷ dữ. Ở thôn quê miền Nam, khi nghe mấy tiếng “Việt Cộng về” hay “Mấy ổng về” là bà con gồng gánh, già trẻ, bé lớn chạy trối chết về phía thành phố để trốn khỏi bọn Việt Cộng. Rồi nào Việt Cộng pháo kích vào thành phố, vào quận lỵ giết hại dân lành, giết hại trẻ thơ nơi trường học. Việt Cộng đào lộ, đấp mô, đặt mìn, phá cầu… Còn Việt Cộng ngày nay thì ngoài tham nhũng còn tôi bán nước, buôn dân, bàn tay chúng phạm trăm ngàn thứ tội ác. Việt Cộng ngày nay bán rừng, bán biển, bán giang sơn cha ông cho Tàu, Việt Cộng ngày nay độc ác, tàn nhẫn với dân chúng, nhưng co ro, cúm rúm trước thằng Tàu như sợ ông nội, ông cố của chúng, bắt dân bỏ tù nếu dân đứng lên yêu nước chống lại lũ Hán xâm lăng.

Rồi tôi miên man suy gẫm, không biết những tên như Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng nghĩ sao - nhưng không biết những tên này có biết suy nghĩ không – chúng có thấy rằng sao mình đi đến đâu, thiên hạ bỏ chạy hết vậy? Mình giành được phân nửa xứ sở miền Bắc, đáng lẽ dân chúng phải ở lại với mình để kiến thiết xứ sở chứ, sao gần cả triệu người lại bỏ chạy vào Nam. Rồi mình cướp được luôn phân nửa miền Nam còn lại, thiên hạ lại ùn ùn bò chạy nữa, cả hơn hai triệu người xa lánh mình. Tại sao và tại sao? Chúng không tự đặt câu hỏi đó với chính chúng sao? Mình đi đến đâu thì người ta chạy trối chết khỏi nơi đó. Mình là thứ gì vậy? Nhìn hình ảnh cuộc di cư năm 1954, trên những chiếc tàu há mồm, nhìn những gương mặt hớt hơ hớt hãi, mất hồn, chạy đôn chạy đáo để rời khỏi Saigon tháng tư năm 1975, rồi nhìn những cảnh liều chết vượt biên lên đến cao điểm, từ năm 1975- 1980, nếu chúng là người, chúng phải suy nghĩ chứ? Mình cũng là người như họ, đầu, mắt tay chân cũng đầy đủ như họ, tại sao họ sợ mình mà chạy hết như thế? Mình có phải là quỷ dữ hay ác thú gì đâu?


Nhưng tôi nghĩ, Việt Cộng còn đáng sợ hơn là quỷ dữ nữa. Nhìn lại, từ cái thời bé thơ, thuở mà mẹ con tôi đem hai chục trứng gà ra chợ bán để có tiền mua thức ăn cho gia đình, đến ngày nay, đã hơn 60 năm trôi qua, tôi cảm thấy rùng mình, ghê sợ. Từ những việc bắt người cho mò tôm, thả xác trôi sông thuở đó, cho đến những vụ lường gạt, gian dối cướp giật của Việt Cộng ngày nay, nhìn sự dã man tàn ác của Việt Cộng đối với người dân cùng chung máu mủ … thật không thể nào tưởng tượng nổi. Quỷ chỉ nhát, chỉ hù người ta thôi, chứ không hại người ta, mà nếu quỷ có hại thì chỉ hại một người thôi. Còn Việt Cộng hại cả một dân tộc, tiệu diệt tất cả, đất đai, sông biển, núi rừng không còn, nhưng đó là nói về mặt những gì còn nhìn thấy được. Còn về mặt không nhìn thấy được thì là Việt Cộng tàn phá cả đạo đức, dung dưỡng tội ác, giết chết sự trong trắng trong lòng trẻ thơ, đưa nhiều thế hệ con em chúng ta vào vòng tối ám, dạy chúng dối trá, dạy chúng tội ác…

Nhưng như vậy cũng chưa đủ. Những nguời đã quá sợ chúng mà bỏ xứ ra đi, để xứ cho chúng ở cũng chưa được yên thân. Chúng còn cho tay chân bộ hạ, núp bóng dưới danh nghĩa này, danh nghĩa nọ, chạy theo ra ngọai quốc để quyết hành hạ những người tỵ nạn Cộng sản này cho đủ… 36 kiểu của chúng. Thật trời không dung, đất không tha. Ngày xưa, chúng đã chiếm được phân nửa nước Việt Nam, tưởng đâu rằng chúng cùng miền Nam thi đua làm cho dân giàu nước mạnh, nhưng như chúng ta đã biết, Việt Cộng cho đến 1975, còn chưa thấy cái thang máy “biết tàng hình” là gì, chưa được nhìn chiếc đồng hồ “12 trụ, 2 cửa sổ, không người lái” là gì, không hiểu cái bồn cầu “để rửa rau” hay để làm gì, trong khi miến Nam lúc đó đã là một trong những quốc gia tân tiến ở Đông Nam Á châu. Rồi lòng tham vô đáy, thực hành chủ nghĩa Cộng sản toàn cầu của chúng, chúng cướp luôn miền Nam. Thiên hạ lại bỏ chạy, chúng rượt theo ra đến ngọai quốc để áp dụng… 36 kiểu lên đầu lên cổ người đã sợ chúng mà bỏ chạy 36 năm trước.

Nếu tôi có làm anh muôn vàn bực tức, xin anh cứ chửi tôi là thằng mất dạy, thằng láu cá, thằng bỉ ổi, thằng đê tiện, thằng vô học, thằng… thằng gì cũng được, hay bảo tôi là thằng không cha không mẹ, hay là thằng do… con gì sanh ra cũng được nốt, nhưng xin đừng bảo tôi là Việt Cộng. Mầy là thằng “Việt Cộng”, hai tiếng này nặng lắm, anh biết không? Nói như thế là anh chửi tôi đấy, mà chửi tôi thât nặng, đó là tiếng chửi ghê gớm nhất, đáng sợ nhất trong những tiêng chửi đương thời. Vì hai tiếng này đồng nghĩa với ác nhân, hung đảng, ác quỷ, ác tinh, man di, mọi rợ, lưu manh, gian xảo, côn đồ, thảo khấu… , lọai quỷ quái tinh ma, nghĩa là bọn trời đánh thánh đâm, trời tru đất diệt.

 
Lê Dinh
Ngày đầu năm 2012

 *Cám ơn anh HQT sưu tầm.
Lên trên Xem long huong's Thông tin cá nhân Tìm những bài viết khác của long huong
 
long huong
May Trang
May Trang
Avatar

Ngày gia nhập: 07/04/05
Giới tính:
Đến từ: Vietnam
Trạng thái:
Bài viết: 142
Tiền: 246$
Địa chỉ e-mail: Gửi mail
Yahoo! IM: Không cho biết
Sinh nhật: 27/04/59
Cảnh cáo: (0%)
Minus 1 warningCurrent warnlevel: 0%Add 1 warning
Ngày gửi: 04/01/12 lúc 21:07 | IP Logged Trích dẫn long huong

* Cám ơn A. NHK bổ túc hình ảnh.

Nhạc sĩ Lê Dinh
Tác giả bài viết:


Anh cứ chửi tôi là thằng mất dạy, thằng láu cá, thằng gì cũng được ...,nhưng xin đừng bảo tôi là Việt Cộng





Lên trên Xem long huong's Thông tin cá nhân Tìm những bài viết khác của long huong
 
long huong
May Trang
May Trang
Avatar

Ngày gia nhập: 07/04/05
Giới tính:
Đến từ: Vietnam
Trạng thái:
Bài viết: 142
Tiền: 246$
Địa chỉ e-mail: Gửi mail
Yahoo! IM: Không cho biết
Sinh nhật: 27/04/59
Cảnh cáo: (0%)
Minus 1 warningCurrent warnlevel: 0%Add 1 warning
Ngày gửi: 08/10/12 lúc 12:17 | IP Logged Trích dẫn long huong

 Công thức đánh phá khá tinh vi của Việt Cộng


Có người nêu cái công thức: “10=5+3+2” và giải thích rằng, ví dụ như trong một đoạn văn có 10 câu.


- Dùng 5 câu để chỉ trích VC. Chỉ trích những sự thật ai ai cũng biết, có chỉ trích hay binh vực cũng không có tác dụng gì. Ví dụ như chỉ trích chế độ CS độc tài, không có tự do.


- Dùng 3 câu đánh phá VNCH.


- Dùng 2 câu nhẹ nhàng kín đáo ca tụng Hồ Chí Minh và CSVN.


Một thí dụ điển hình, như trong một cuộc triễn lãm có 10 bức tranh.


- Dùng 5 bức để tả cảnh các thuyền nhân vượt biển, đời sống vất vả trong trại tỵ nạn. Đó là sự thật ai ai cũng biết, chỉ trích phê bình cũng không có ăn nhậu gì gì cả.


- Dùng 3 bức tranh đánh phá cờ Vàng, bằng hình lá cờ mà 3 sọc đỏ có viền kẽm gai.


- Dùng 2 bức tranh, 1 tượng HCM với vòng hoa dâng tặng, thể hiện sự chiến thắng được hoan nghênh, như các thiếu nữ choàng vòng hoa chiến thắng cho các binh sĩ có chiến công. Một bức tranh hình một người mang cờ VC trước ngực.


Đó là công thức tuyên truyền tinh vi: 10=5+3+2, nếu khán giả không có cái nhìn tổng hợp, thì không thấy được ý đồ của người thợ vẽ.


7* Chiêu bài tự do sáng tạo của người nghệ sĩ


Bức hình cái chậu rửa chân trên báo Xuân Mậu Tý (2008) của báo Người Việt, hình lá cờ VNCH nằm trong cái chậu đựng nước dơ của tiệm Nail, không có một giá trị nghệ thuật nào cả, mà cái chậu cũng không mang một ý nghĩa tượng trưng nào cả, thế mà người binh vực thì cho rằng, nhìn qua cái chậu đó, ông ta chỉ thấy tấm lòng hy sinh cao cả của một bà mẹ chồng làm việc vất vả nuôi con ăn học. Tấm hình cái chậu nước dơ mà thể hiện tấm lòng bà mẹ chồng thì hết nước nói đối với cha nội nầy rồi.


Bà Trần Thị Hồng Sương, đại biểu quốc hội VC thuộc đơn vị Cần Thơ, nhận xét về vụ cái chậu trong bài viết của bà trên báo đề ngày 25-3-2008, nguyên văn như sau: “Với phản ứng quyết liệt của cộng đồng, cô sẽ bị loại bỏ như Trần Trường, vì CS không dại gì va vào ổ kiến lửa. Cô sẽ rất khó khăn khi bị cộng đồng và CS sa thải!


“Tôi tán đồng quan điểm “Bảo vệ quyền sáng tạo của nghệ sĩ để làm nên một cuộc sống” (Protect Creative Artists Right to Make a Living-Eric Green). Rất tiếc, cô không được hưởng điều đó, vì bài viết của cô (trên báo Người Việt) không có sự thật, tư duy lệch lạc, sản phẩm trưng bày cho bạn đọc, cùng xem (cái chậu rửa chân) của cô không có một chút sáng tạo nào cả, ngoài việc thể hiện sự thù ghét, bài xích lá cờ VNCH.


Huỳnh Thủy Châu có một quá khứ ngộ nhận và tài năng không trung thực, nên cô đã không vói tới cái tương lai, dù có cơ hội tốt”. Trần Thị Hồng Sương (25-3-2008)


8* Người cầm bút nên phục vụ công lý và chính nghĩa


Ngày thứ sáu 20-7-2012, trên trang BBC, nhà báo tự do Bùi Văn Phú viết:

 

“Vài năm qua, một vài thử thách về cách “đưa ra những quan điểm khác biệt” trên mặt báo này đã gây ra chuyện chà đạp lên quyền tự do báo chí.


Tự do báo chí ở đây là phản ánh những “quan điểm trái nghịch trên mặt báo” và quyền bảo vệ ký giả, bảo vệ nguồn tin. Trong một xã hội tự do, dân chủ, người làm báo cũng như người dân trân trọng sự tự do này, cho dù những quan điểm đưa ra nghe rất chói tai, nhức óc.” (ngưng trích).


Người cầm bút hay cầm cọ cần phải có khả năng, trình độ nhận thức và lương tâm, để biết phân biệt “thị phi, phải trái, trắng đen” mà phục vụ cho công lý và chính nghĩa, quyền lợi của dân tộc, của cộng đồng mà mình đang sống.


Lạm dụng tự do ngôn luận để đưa ra những “quan điểm khác biệt”, ca ngợi bạo quyền, độc tài, tàn bạo, ca ngợi kẻ thù của dân tộc, đang có hành động cướp đất, cướp tài nguyên biển của dân tộc, đó là không có lương tâm, mà chữ nho gọi là bất lương.


Nhà báo tự do thử viết bài nêu “quan điểm trái nghịch trên mặt báo”, ca ngợi Al Qaeda, Bin Laden hay cổ vỏ tên sát nhân James E. Holmes ở rạp chiếu bóng Century 16, thành phố Aurora, Colorado, để xem quyền tự do ngôn luận của mình sẽ được đối xử ra sao?


Những kẻ không biết việc CSVN chiếm miền Nam để đưa cả nước vào chế độ độc tài Cộng Sản là những kẻ thiếu chữ trí, hay gọi là mất trí, mà bình dân thường cho là điên khùng. Từ trí thức trở thành điên khùng cũng không có gì lạ, bởi vì nó nhan nhản như rươi.


Trường hợp báo Người Việt, theo như “nhà báo tự do”, nếu như tờ báo N.V. hạ lá cờ VNCH trước toà báo xuống, rút lại lời cam kết trong lá thơ xin lỗi ngày 12-7-2012 : “Chúng tôi sẽ cố gắng có thêm biện pháp ngăn ngừa những sai lầm như vậy trong tương lai, “tiếp tục cùng toàn thể đồng bào đấu tranh xóa bỏ chế độ cộng sản độc tài, xây dựng một nước Việt Nam dân chủ tự do.”, rồi tiếp tục nêu “ý kiến trái nghịch”, tiếp tục cho rằng VNCH là bè lũ tay sai của Mỹ, thì luật pháp cũng chả dám đụng chạm tới cộng lông nào của những người có trách nhiệm cả. Nhưng muốn được an toàn, thì nên cuốn gói về gia nhập với 700 cơ quan truyền thông trong nước, Trần Trường là một điển hình.


Ví dụ trên đây để trả lời “nhà báo tự do” trên BBC.


Trái lại, thì đúng như lời ông Huỳnh Quốc Bình đã viết :”Ban ngày thì vổ ngực nhận mình là người “quốc gia”, hô hào chống Cộng, tối về thì chăn gối với kẻ thù”.


9* Kết


Kỹ thuật tuyên truyền và đánh phá của VC rất tinh vi, nhất là cái đám tay sai thực hiện rất cao cấp và ấn tượng.


Trước hết, gợi tình yêu quê hương, tình tự dân tộc của người Việt xa xứ, nhớ quê nhà. Bắt đầu bằng những bài viết ca ngợi cảnh đẹp quê hương, trái cây, thức ăn quê hương, những kỷ niệm thời học sinh…rồi khuyến khích về thăm quê hương, khoe khang sự tiến bộ, sự thay đổi. Người Việt trở về Mỹ ca ngợi, bây giờ đất nước đổi mới tiến bộ dữ dội lắm. Người dân có tiền nhiều lắm. Ca ngợi quê hương mình là chính đáng, nhưng mục đích tiếp tay thi hành Nghị Quyết 36 là tay sai cho Việt Cộng.


Về văn hoá. Chuẩn bị chương trình dạy tiếng Việt, cho đoàn văn công Duyên dáng VN ra nước ngoài, chỉ hát những bài tình ca dân tộc, quê hương. Tổ chức “giao lưu văn hoá, đám cò mồi hải ngoại viết bài ca ngợi hết lời, về cái phong cách trình diễn của ca sĩ trong nước. Về chiến thuật, ban đầu cho nhóm “tiền sát”, là những ca sĩ không có dính dáng gì tới đảng và nhà nước, đến Hoa Kỳ để thăm dò phản ứng…rồi thực hiện những bước kế tiếp. Vì bị phản đối, nên kế hoạch văn hoá vận “Duyên Dáng Việt Nam” không thực hiện được ở Cali.


Việt kiều yêu nước thực hiện kế hoạch rất tinh vi. Trong cộng đồng người Việt tỵ nạn thì có một số người dễ tin và mau quên, đó là cái nhức nhối của cộng đồng người Việt ở nước ngoài.

Lên trên Xem long huong's Thông tin cá nhân Tìm những bài viết khác của long huong
 

Nếu bạn muốn trả lời thì trước tiên bạn phải đăng nhập
Nếu chưa đăng ký thì bạn hãy đăng ký

  Trả lời bài viếtGửi bài viết mới
Xem trang in Xem trang in

Mục lục
Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể trả lời bài viết
Bạn không thể xoá bài viết bạn đã gưi
Bạn không thể sửa bài viết bạn đã gửi
Bạn không thể tạo bình chọn
Bạn có thể bình chọn




Nội dung và quan điểm của những bài viết trên trang web này thuộc về tác giả. Vinanet.dk không chịu trách nhiệm về nội dung cũng như quan điểm của bài viết.
Email: Vinanetadmin@gmail.com
 

  HOT LINKS       

Benzinpriser
Akut-hjælp
Midttrafik
Linkworld.dk
Valuta   Tỷ giá
Bilbasen
Århus.dk
Home.dk
Borger.dk
Boligportal.dk
Guide.dk
Den Blå Avis
TV-Guide
GulOgGratis
Bibliotek
TestDinHastighed
Postdanmark
DenDanskeBank
Finfo
Team viewer
DivShare
CountryCodes
TV other languages
Dailigmotion
Time-Weather
Ebay
Youtube
Imageshack
eTilbudsavis
Veoh.com
4shared
Scribd
Keepvid
Archive.org
Authorstream
Esnips
Unikey 4.0
PhôngChữ
MediaFire
Video4Viet
TV CôngGiáo
Hyperfileshare
VieTVusa
LittleSaigonTV
VietPho TV
3D album
TV PhậtGiáo
Rapidshare
NCT     mp3.zing
Tixpod