Hiển thị danh sách thành viênThành viên  Thư kýThư ký  Sự kiệnSự kiện  Đăng kýĐăng ký  Đăng nhậpĐăng nhập
Thư Viện Online
 Vinanet forum : Thư Viện Online
Tiêu đề Chủ đề: Tây Du Hài Hước-Tác giả 周锐 Trả lời bài viếtGửi bài viết mới
Tác giả
Nội dung << Chủ đề trước | Chủ đề kế tiếp >>
Ptranthaihung
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
Avatar

Ngày gia nhập: 26/08/06
Giới tính:
Đến từ: Vietnam
Trạng thái:
Bài viết: 46
Tiền: 92$
Địa chỉ e-mail: Gửi mail
Yahoo! IM: Không cho biết
Sinh nhật: 01/11/59
Cảnh cáo: (0%)
Minus 1 warningCurrent warnlevel: 0%Add 1 warning
Ngày gửi: 24/01/08 lúc 06:47 | IP Logged Trích dẫn Ptranthaihung

1/Mau mau khai khẩu hoàn và tốc tốc hành tẩu cao.
     Tôn Ngộ Không bảo vệ Đường Tăng đi Tây Thiên đem về chân kinh, bản thân cũng trở thành Phật. Từ đấy cũng không có yêu quái nào để đánh dẹp, cả ngày ăn xong rồi ngũ, rất buồn chán.
     Một hôm, Ngộ Không bổng nghe ngoài cửa có tiếng người kêu: “Hầu ca có ở nhà không?”
     “A, là Bát Giới đã đến, mau mời vào!”
     “Ơ.... đệ vào không được, hay là huynh ra đây đi.”
     Trư Bát Giới từ lúc làm Tịnh Đàn Sứ Giả, ăn càng nhiều hơn, càng lúc càng mập, cho nên chê cửa nhà của Ngộ Không nhỏ, chui không vào được.
     Ngộ không nhìn thấy Bát Giới liền hỏi: “sư đệ, xem ra cuộc sống của đệ rất tốt có phải không?”
     Bát Giới xoa xoa bụng nói: “Ôi, vẫn không tồi. Hầu ca, huynh cần phải chúc mừng đệ đấy.”
     “Ơ, có việc gì vui vậy?”
     “Đệ lập tức phải trở về Trang Cao lão rồi, đệ phải làm ba!”
     Không ngờ Ngộ Không nghe xong câu nói này, liền thở ra một hơi dài “ôi......”
     Bát Giới không vui hỏi: “Huynh, huynh đây là ý gì vậy?”
     Ngộ Không nói: “chỉ là nhớ đến lão tôn ta vẫn là một con khỉ đá, không thể làm cho vợ sinh con được, cho nên mới buồn.”
     Bát giới cụp xuống đôi tai, suy nghĩ một lát rồi nói: “đệ đã có cách. Huynh đừng buồn, đi cùng đệ!”
     “Đi đâu vậy?”
     “Đến đó rồi huynh sẽ biết!”
     Bát Giới kéo lấy Ngộ Không nhảy lên trên một đám mây, trong chớp mắt đi vượt qua bao nhiêu là núi sông thành trì. Không bao lâu sau, đã đi đến một quốc gia. Ngộ Không nhìn kĩ: trong thành ngoài thành đều là phụ nữ, không có một người đàn ông.
     “Ơ, đây không phải là Tây Lương nữ quốc trên đường lấy kinh chúng ta đã đi qua sao?”
     “Đúng vậy. Ngoài thành có con sông, chúng ta đi đến bên sông đi.”
     Bát Giới kéo dắt Ngộ Không đến bên sông, nhìn thấy có một số thiếu nữ trẻ đang dùng gáo múc nước sông uống vào bụng. “Huynh còn nhớ không? Đây gọi là sông mẫu tử. Năm đó đệ và sư phụ chính là uống nước này, đã biến thành cái bụng to.”
     “Ơ!” Ngộ Không chợt hiểu ra, “đệ là muốn tôi cũng uống nước này sinh con có phải không?”
     “Thấy thế nào?”
     Ngộ Không do dự một lát, cuối cùng cúi đầu miễn cưỡng: “thôi vậy, vì để có đời sau, đành phải làm cách này vậy. Song hay là ta trốn vào trong đám mây, để trách bị người cười chê.”
     Ngộ Không nhảy cái vù lên trên đám mây, ẩn mình xong, hướng về sông mẫu tử dùng sức hút, một tiếng xuỵt, lập tức nước sông cuộn ngược lên trên, bị hút vào trong bụng Ngộ Không.
     Nói ra cũng lạ, nước này vừa uống vào, bụng của Ngộ Không đã khó chịu rồi. “Ây da, ây da! mau đi về thôi.” Còn chưa về đến nhà, cái bụng đã nhô cao lên rồi.
     Bát Giới đưa Ngộ Không đến trước cửa nhà, nói với Ngộ Không: “muốn có con thì không thể sợ đau. Hầu ca, huynh chịu đựng chút đi, đệ phải về trang Cao lão chăm sóc vợ đệ đây.
     Sau khi Bát Giới đi rồi, Ngộ Không ở trong nhà đau đến lộn ngược cả đầu: “đau chết ta vậy! Con của ta, con mau ra đây đi!”
     Cái bụng càng lúc càng to, càng lúc càng đau. Ngộ Không chỉ cảm thấy một nắm thịt từ trong bụng cứ mãi nhú lên, nhú qua khỏi ngực, nhú đến yết hầu, nói thời gian chậm thì thời gian lại nhanh, “a____” cục thịt đó từ trong yết hầu của Ngộ Không nhảy ra ngoài, được Ngộ Không một tay tóm lấy.
     Ngộ Không vừa nhìn, là một con khỉ nhỏ giống mình như đúc, thật đáng yêu: “ha ha, ta có con rồi!”
     Lại nói về Trang Cao lão. Cao tiểu thư đang đẻ. Hai ông bà viên ngoại ở ngoài giữ cửa. Cao phu nhân cúi đầu một cách cung kính niệm Phật, chúc cho con gái hạ sinh bình an. Còn Cao viên ngoại, một lòng mong muốn một đứa bé bụ bẩm.
     “Viên ngoại, phu nhân, tiểu thư sinh rồi! “ bà đở cuối cùng cũng từ trong phòng ôm ra một đứa bé sơ sinh.
    Hai ông bà lão quá vui mừng, tranh nhau lên trước để xem_____ “Á!” Hai ông bà giật cả người.
     Bấy giờ Trư Bát Giới vừa đến, xông vào đến cửa liền hỏi: “sinh rồi chưa?____” Trư Bát Giới đón lấy đứa trẻ sơ sinh, “ây da, con trai xinh quá, thật giống ba quá!”
     Cao viên ngoại khóc than nói: “còn xinh đẹp nữa sao, thật là một tiểu quái vật!”
     Cao phu nhân nói: “ngay tiếng khóc đều giống heo kêu!”
     Bát Giới vừa nghe, không vui nói: “hừ, cho dù ông ngoại, bà ngoại không thích đứa cháu ngoại này, lão Trư ta sẽ ôm nó đi lên trời, tôi sẽ nuôi nó! Cha con ta đi nào!” Nói xong lập tức nhảy lên đám mây, tay ôm con trai bay trở về thiên đình.
     Ngộ Không đang trêu đùa con trai: “con trai à con trai, không biết chú Bát Giới sinh cho con là một đứa em trai hay là một đứa em gái đây?”
     Bát Giới vừa về đến đem đứa con trai của mình đẩy về phía trước: “nhìn xem, chúng ta là hai lão ca, chúng nó là hai tiểu ca!”
     Ngộ không liền nói: “ta nhân xưng Tôn đãi Thánh, con trai ta sẽ gọi là Tôn tiểu Thánh. Bát Giới, con trai đệ có thể gọi là Trư Tiểu Giới.”
     Bát Giới không tán thành: “không được, cấm cái này, cấm cái kia, cấm đến khổ chết đi. Đệ thật không muốn để cho con trai lại chịu khổ. Đệ tên tục gọi là Trư Ngộ Năng, con trai đệ sẽ gọi là Trư tiểu Năng vậy.”
     Tên của 2 tiểu ca cứ như thế mà gọi. Nhưng Ngộ Không phát hiện Tiểu Thánh chỉ biết hét loạn xạ “ a, a”, không biết kêu “ba ba”, đây lại là sự việc cấp bách của con người. Vì việc này, Ngộ Không vội vàng đến núi Lạc Già Nam Hải cầu cứu Quan Âm Bồ Tát.
     “Bồ Tát, Bồ Tát, mau cứu con trai tôi, nó một câu nói đều không biết nói!”
     Quan Âm Bồ Tát hỏi: “con trai ngươi sinh được mấy ngày rồi?”
     Ngộ Không trả lời nói: “đã 3 ngày rồi.”
     Bồ Tát cười nói: “Đại Thánh, ngươi cũng quá nóng vội rồi. Đã chạy đến cầu ta, ta sẽ cho ngươi một viên “mau mau khai khẩu hoàn” vậy.
     Ngộ Không liền nói: “sư đệ Bát Giới của tôi cũng sinh một đứa con, viên thuốc  này ngài nên cho tôi 2 viên mới được.”
     “Con khỉ nhà ngươi lại biết được đằng chân, lân đằng đầu.” Quan Âm Bồ Tát đành phải lại lấy ra một viên thuốc nữa, “thì cho ngươi một viên nữa đấy.”
     Ngộ Không đi về, để cho Tiểu Thánh và Tiểu Năng nuốt “mau mau khai khẩu hoàn”. Ôi thật linh nghiệm, hai viên thuốc này vừa vào đến yết hầu, đã cất tiếng kêu “ba ba! ba ba!” không ngừng, vui đến Ngộ Không Bát Giới đều đồng ý quá đi.
     Nhưng Ngộ Không vẫn còn tâm sự: “tuy rằng các con đã có thể nói được, nhưng đi đứng còn chưa vững, có chút lắc lư.”
     “Lần này đệ đi nghĩ cách!” Bát Giới xung phong.
     Không bao lâu sau, Bát Giới chạy trở về mặt đầy mồ hôi, trong tay đang nắm 2 bộ thuốc cao dán: “đây là...... đây là đệ từ chổ Thái Thượng Lão quân xin được đấy...... ‘Tốc tốc hành tẩu cao’, mau dán cho các con đi!”
     Một bộ thuốc cao dán có hai miếng, một miếng có chữ “hành”, một miếng có chữ “tẩu”, chia ra dán trên chân trái chân phải. Sau khi dán lên miếng “Tốc tốc hành tẩu cao”, Tiểu Thánh và Tiểu Năng lập tức chạy xa như một làn khói, Ngộ Không Bát Giới ở phía sau lo lắng vừa đuổi theo vừa hét: “cẩn thận đấy đừng để té đấy!”
     Từ đấy về sau, Ngộ Không Bát Giới thường vì con trẻ cầu thầy tìm thuốc. Ngộ Không chê con trai quá ốm, đi tìm Đông Hải Long Vương xin về trái táo biển có thể làm cho người lớn mập ra; Bát Giới lại sợ con trai mắc phải chứng béo phì, từ chổ Nam cực tiên ông tìm về rượu giảm béo. Kết quả thế nào đây? Tiểu Thánh cắn một miếng táo biển, mập đến ngay cả đường đi đều đi không được nữa, Bát Giới phun rượu giảm béo lên người Tiểu Năng, Tiểu Năng ốm đến chỉ còn lại bộ xương, ây da, thật là đáng thương.
     Tiểu Thánh liền đem trái táo biển tặng cho Tiểu Năng,  nói: cho đệ cái này, đệ mau trở lại hình dáng ban đầu đi.”
     Tiểu Năng đem trái táo biển cắn một miếng nhỏ. Quả nhiên, nó lại trở lại hình dáng ban đầu béo lùn chắc nịch. Tiểu Năng lấy rượu giảm béo đổ một chút vào trong miệng, phun vào Tiểu Thánh một cái “phù”____Tiểu Thánh lại giống hình dáng ban đầu nhẹ nhàng linh hoạt.
     Nhìn thấy các con ném đi trái táo biển và rượu giảm béo chạy đi chơi đùa, hai người lớn gượng cười lắc lắc đầu:
     “Bận rộn cả buổi uổng công.”
     “Ôi, ai biểu chúng ta làm ba làm chi.”

__________________
TranThaiHung
Lên trên Xem Ptranthaihung's Thông tin cá nhân Tìm những bài viết khác của Ptranthaihung Ghé thăm Ptranthaihung's Trang chủ
 
Ptranthaihung
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
Avatar

Ngày gia nhập: 26/08/06
Giới tính:
Đến từ: Vietnam
Trạng thái:
Bài viết: 46
Tiền: 92$
Địa chỉ e-mail: Gửi mail
Yahoo! IM: Không cho biết
Sinh nhật: 01/11/59
Cảnh cáo: (0%)
Minus 1 warningCurrent warnlevel: 0%Add 1 warning
Ngày gửi: 26/01/08 lúc 01:24 | IP Logged Trích dẫn Ptranthaihung

2/ Ba biến thành bánh bao thịt.
     Lại một hôm, Tiểu Thánh đi tìm Tiểu Năng, cả hai hẹn nhau sẽ đi dạo Thiên Nam môn.
     Đi đến giữa đường, Tiểu Thánh gặp phải một người người cao to, một người thật to thật to.
     Tiểu Thánh ra sức ngẩng cao đầu, nói với người cao to đó: “này, ông là ai? Ông muốn nói chuyện cùng tôi, phải ngồi xuống mới được.”
     Người cao to đó liền ngồi xuống.
     Tiểu Thánh nhìn một hồi, lại nói: “không được, không được, vẫn còn cao, ông nằm xuống vậy.”
     Người cao to thật thật tình, lại nằm xuống một cách ngoan ngoãn. Ông ta nói với tiểu Thánh: “Ta là Cự linh thần. Xem hình dánh của ngươi, ta đoán ngươi là con trai của Tôn Ngộ Không đúng không?”
     Tiểu Thánh nghiêng đầu hỏi: “ông quen biết ba tôi?”
     Người cao to nói: “ba ngươi từng đại náo thiên cung, ta còn cùng ông ta đánh nhau đấy.”
     Tiểu Thánh nói: “ông thân hình lớn thế này, ba tôi nhất định đánh không thắng ông rồi.”
     Người cao to cười nói: “ai nói vậy? Là ba ngươi đã đánh ta đến thất bại thảm hại. Ông ta bản lĩnh thật tài, còn biết bảy mươi hai phép biến hoá nữa.”
     Tiểu Thánh vừa nghe câu nói này, vội vàng chạy trở về nhà.
     “Ba, ba, nghe nói ba biết bảy mươi hai phép biến hoá phải không?”
     Ngộ Không nhìn thấy bổng nhiên con trai hỏi việc này, có chút nghi hoặc, gật đầu trả lời nói: “đúng vậy.”
     “Thế thì ba biến cho con xem đi,” Tiểu Thánh nói, “trước tiên biến thành một cái bánh bao thịt vậy.”
     Ngộ Không cười cười, lắc mình một cái “bụp”, một cái bánh bao to khí nóng bốc lên rơi vào trong tay Tiểu Thánh.
     Tiểu Thánh chụp lấy bánh bao liền cắn: “để ta nếm thử mùi vị.”
     Bánh bao kêu lên: “con của ta, đừng cắn ta!” Ngộ Không trong chốc lát xuất hiện nguyên hình, “nguy hiểm quá.”
     “Hay quá, hay quá! Ba , ba biến lại thành một cái mõ của Hoà Thượng đi.”
     Ngộ Không đành phải biến lại thành cái mõ.
     Tiểu Thánh học theo cách của Hoà Thượng, gõ mõ một cách “tốc tốc tốc”, vừa niệm kinh một cách không ngừng: “Nam Mô A Di Đà Phật! Nam Mô A Di Đà Phật!.....” Càng niệm càng vang, càng gõ càng mạnh.    

     “Đừng gõ nữa! Cái đầu của ta sắp bị con gõ vỡ rồi!” Ngộ Không lại xuất hiện nguyên hình.
     Tiểu Thánh lại vẫn không chịu thôi: “ba bản lĩnh thật tài, biến lại thành một con ngựa nhé.”
     Ngộ Không biến thành một con ngựa một cách miễn cưỡng, thương lượng cùng Tiểu Thánh nói: “con trai ngoan, ba đầu đau, chỉ cưỡi một chút thôi, được không?”
     Tiểu Thánh nào quản những điều này, chỉ lo vung roi ngựa, “jia!” Con ngựa  của Ngộ Không biến thành liền dùng sức nhảy lên, nhảy qua bức tường sân cao cao. “Cho ta lên trời, jia!” Tiểu Thánh lại ở trên mông ngựa vung lên một roi thật mạnh. Con ngựa bắt đầu cưỡi Tiểu Thánh chu du cữu thiên. Nhưng trong lòng Ngộ Không lại ngấm ngầm kêu khổ: “những người làm cha mẹ khắp thiên hạ ơi, cái gì là chiều con chịu khổ, nhìn ta đây.”
     Đợi đến con ngựa vừa quay về trong bức tường sân nhà, toàn thân đã đầy mồ hôi, mồm thở phì phì, bốn chân đều đứng không vững nữa.
     “Thật thú vị!” Cưỡi ngựa xong, Tiểu Thánh lại nói với ba: “ba, con cũng muốn học bảy mươi hai phép phép biến hoá, mau dạy cho con đi.”
     Ngộ Không nói: “con còn nhỏ, học cái này sẽ rước hoạ đấy, đợi con lớn hơn một chút, học cũng không muộn.”
     Nhưng Tiểu Thánh lập tức lăn tròn làm nũng: “con muốn học, con muốn học, con muốn học!”
     Ngộ Không bị quấy đến hết cách: “con thật phiền quá! thôi được, trước tiên sẽ dạy con một chiêu, làm thế nào biến thành cây.”
     Tiểu Thánh vui quá: “hay, học biến thành cây!”
     Lại nói về Trư Tiểu Năng, bấy giờ đang ở trong nhà chờ đợi đến sốt ruột. Đã nói cùng nhau đi dạo Nam Thiên Môn, Tiểu Thánh sao giờ này vẫn chưa đến?
     “Ta đi tìm nó vậy!”
     Tiểu Năng nôn nóng vội vàng đi đến nhà Tiểu Thánh.
     Tiểu Thánh thực ra cũng đã đi đến nhà Tiểu Năng rồi, nó từ xa xa nhìn thấy hình dáng của Tiểu Năng cúi đầu đi, bất ngờ nổi lên một ý nghĩ: “Hì, để ta đến đùa cùng hắn.”
     Tiểu Năng đang đi đang đi, bổng nhiên, “ping!” Cái đầu đụng vào một cái cây to, đụng đến mắt hắn nổ đom đóm, ngồi bệt ở trên đất.
     “Cái cây này sao lại mọc ở giữa đường vậy, làm ta đụng đau quá!” Tiểu Năng vừa vò cục u trên đầu, vừa lầm bầm lầm bầm.
     “Hi hi!” Cái cây bổng nhiên không còn nhìn thấy nữa, trước mắt là Tiểu Thánh đang đứng, “không ngờ ta lại biết biến thành cây sao? Là ba tôi dạy cho đấy.”
     Tiểu Năng bổng nhiên cứng đờ. Cứng xong một lát, nó đột nhiên nhảy lên từ trên đất, nói với Tiểu Thánh: “được, anh còn biết biến thành cây, đợi ở đây, một lát sau em sẽ đến!”
     Tiểu Năng thở phì phì chạy trở về nhà, nhìn thấy Bát Giới đang nằm trên trường kỹ phơi nắng, liền vội vàng chạy đến, vỗ lên cái bụng to của ba.
     “Ôi, làm gì vậy, làm gì vậy?” Bát Giới từ trong cơn buồn ngũ giật mình tỉnh giấc.
     Tiểu Năng nói một cách rất tủi thân: “ba của Tiểu Thánh người ta dạy Tiểu Thánh biến thành cây, ba sao cũng không dạy con!”
     “Đây có gì lạ!” Bát Giới an ủi Tiểu Năng nói: “Lão trư ta cũng có ba mươi sáu phép biến hoá, đợi đấy ba dạy con một kiểu.....”
     Lại nói về Tiểu Thánh, bấy giờ vừa biến thành một cây to, ở giữa đường chờ đợi, chờ đợi , vẫn không thấy Tiểu Năng trở lại, có chút không bình tĩnh rồi.
    “Tung! Tung! Tung! Tung!”_____ Bên kia đường đang đi đến một con voi một cách chậm rãi.
     Con voi đi đến bên cây, bổng nhiên thò ra cái vòi dài, cuộn lấy thân cây rồi ra sức nhổ.
     “Ây da, cứu ta với!” Tiểu Thánh kêu la một cách kinh hoàng.
     Con voi đó co vòi lại, xoay mình tại chổ, hiện ra nguyên hình.
     “A? Thì ra là đệ, Trư Tiểu Năng!”
     “Một chút cũng không sai.” Tiểu Năng nói một cách đắc ý, “ vẫn là đệ bản lĩnh lớn phải không?”
     Tiểu Thánh không phục, vừa đi vừa nói: “đệ biến lại thành con voi đợi ở đây nhé!”
     Tiểu Năng lại biến thành con voi, trong lòng đang đoán: “ba hắn còn biết dạy hắn biến thành cái gì đây?”
     Không bao lâu sau, “chít chít chít”, trên đường chạy đến một con chuột.
     Tiểu Năng đang suy nghĩ: “con chuột này chắc là do Tiểu Thánh biến thành.” Con chuột đó động tác linh hoạt, một cái “vèo” chui vào trong cái vòi voi. Làm cho Tiểu Năng mãi xin tha: “đừng chui vào trong nữa! mau đừng chui vào trong nữa!”
     Nhưng Tiểu Năng cũng không chịu nhận thua, nó lại học biến thành mèo, đến bắt chuột.
     Còn Tiểu thánh thì sao, lại học cách biến thành chim ưng, từ trong không trung vồ xuống bắt mèo.....
     Cứ như thế, bạn ác tôi càng ác, tôi mạnh anh càng mạnh.
     Nhưng, so đến cùng, ba mươi sáu phép biến hoá của Bát Giới không đủ dùng rồi.
     Bát Giới nói với Tiểu Năng: “con trai à, ta không còn gì để dạy con rồi. Chúng ta so không lại với người ta, sư huynh ta biết bảy mươi hai phép biến hoá đấy.”
     Cho dù làm thế nào cũng không có ít rồi, xem ra Tiểu Năng là đã thua chắc rồi. Nhưng Tiểu Năng là một kẽ có tính cố chấp, nó ngấm ngầm hạ quyết tâm: “hừ, ta phải đi bái sư phụ, học bảy mươi hai phép biến hoá mới được!”

                                                      (Còn tiếp)


__________________
TranThaiHung
Lên trên Xem Ptranthaihung's Thông tin cá nhân Tìm những bài viết khác của Ptranthaihung Ghé thăm Ptranthaihung's Trang chủ
 

Nếu bạn muốn trả lời thì trước tiên bạn phải đăng nhập
Nếu chưa đăng ký thì bạn hãy đăng ký

  Trả lời bài viếtGửi bài viết mới
Xem trang in Xem trang in

Mục lục
Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể trả lời bài viết
Bạn không thể xoá bài viết bạn đã gưi
Bạn không thể sửa bài viết bạn đã gửi
Bạn không thể tạo bình chọn
Bạn không thể bình chọn




Nội dung và quan điểm của những bài viết trên trang web này thuộc về tác giả. Vinanet.dk không chịu trách nhiệm về nội dung cũng như quan điểm của bài viết.
Email: Vinanetadmin@gmail.com
 

  HOT LINKS       

Benzinpriser
Akut-hjælp
Midttrafik
Linkworld.dk
Valuta   Tỷ giá
Bilbasen
Århus.dk
Home.dk
Borger.dk
Boligportal.dk
Guide.dk
Den Blå Avis
TV-Guide
GulOgGratis
Bibliotek
TestDinHastighed
Postdanmark
DenDanskeBank
Finfo
Team viewer
DivShare
CountryCodes
TV other languages
Dailigmotion
Time-Weather
Ebay
Youtube
Imageshack
eTilbudsavis
Veoh.com
4shared
Scribd
Keepvid
Archive.org
Authorstream
Esnips
Unikey 4.0
PhôngChữ
MediaFire
Video4Viet
TV CôngGiáo
Hyperfileshare
VieTVusa
LittleSaigonTV
VietPho TV
3D album
TV PhậtGiáo
Rapidshare
NCT     mp3.zing
Tixpod